Thời xưa gan dạ anh tài
Thời nay sao nhũn như loài chi chi.
Tễu Việt: XEM LẠI TẬP TRANH: MƯU SÂU HỌA CÀNG SÂU: Mưu sâu họa càng sâu! Lời dẫn của Du Tử Thành: Hôm qua trên đường lang thang, tình cờ mình kiếm được tập tranh biếm họa "Mưu sâu họ...
Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2014
Ròm xem tin tức --bài viết ... - Lầu 1: Khi tàu+ trở mặt thì hồ chí minh bị lật mặt nạ với...
Ròm xem tin tức --bài viết ... - Lầu 1: Khi tàu+ trở mặt thì hồ chí minh bị lật mặt nạ với...: CHINA NEWS - "Ma Quỷ" HO CHI MINH CÓ VỢ LÀ TĂNG TUYẾT MINH - Evil Ho Chi Minh Once married to Tang Tuyet Minh! Lưu ý b...
Tiệm chạp phô ông "Chệt" đầu làng.
Hồi ba mươi tháng tư năm 1975, cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn vào hồi chung cuộc tạm thời. Những người anh em miền bắc hân hoan tràn vào phố thị. Hàng loạt các cuộc chơi mới bắt đầu. Ông già đi cải tạo tư tưởng. Hàng ngày có chú bộ đội đến nhắn bảo với mẹ-thôi chị liệu mà tính đường trả nhà, về quê sinh sống. Chừng nào chồng chị cải tạo tốt trở về đấy cày cuốc, lao động cho nó vinh quang. Nhà cửa của cách mạng thì trả lại cho cách mạng quản lý!
Mẹ gắt: "mấy ông đuổi tui ra khỏi nhà thời điểm này, lấy chỗ đâu tá túc, rồi làm gì kiếm sống, con cái nhỏ nhít cả lũ. Thằng lớn nhất chỉ mới 10 tuổi. Gì thì cũng phải đợi chồng tôi ra tù chứ!?"
Ngày ba cải tạo tư tưởng trở về. Cũng là lúc chú ấy đến thường xuyên, hù doạ đủ kiểu. Ba mẹ thấy bất ổn nên đành lòng ký giấy trả nhà, thu dọn đồ đạc về quê ngoại ở Sa Đéc.
Ngày ấy ông ngoại có cái nhà to đùng ở số 1 Trần Phú hiện giờ. Cái nhà ấy, nay thì mấy người con của mợ hai ở. Ngoài ngôi nhà này ông ngoại còn để lại một mảnh vườn cây trái ở làng Tân Hiệp. Ba hết thời làm thầy giáo, đành về miếng vườn vỡ đất khai hoang. Hồi mới về đây mình thích lắm. Con nít biết quái gì thời cuộc. Về quê thấy cá nhiều. Tối ngày chỉ biết lang thang ngoài đồng để bắt cua ốc. Học hành cũng chả thèm quan tâm. Thích sông nước. thích bắn chim, cắm câu, săn chuột,...cuộc sống đối với mình thời đó quả là thiên đường!?
Lúc mới về làng Tân Hiệp, muốn qua làng phải đi qua một con đò. Ơn trời nhờ có cách mạng mà làng mình mấy mươi năm nay vẫn còn đi đò ngang thơ mộng! Hồi xưa dân trong làng gọi đò này là đò Xẻo Vạt-bến Tân Bình, đò An Tịch bến làng An Tịch. Từ Quốc lộ 80, qua đò thì làng đầu tiên mà thằng nhóc như mình mục sở thị là làng An Tịch. Ngay đầu làng An Tịch là trường tiểu học An Tịch. Ngôi trường nhỏ xíu mà sau mấy mươi năm lăn lộn trở về nó vẫn còn nguyên hình nguyên dáng thuở nào. Trường ấy, nay được đổi thành trường An Hiệp 1.
Cạnh trường có tiệm chạp phô của ông lão già người Hoa. Theo một số nghiên cứu xưa, mấy tiệm tạp hoá này được gọi là điếm, nhưng do người việt đọc trại thành ra tiệm?
Hồi nhỏ khoái nhất là được bà già sai đi ra tiệm ông Tàu mua đồ. Con nít thời ấy, bước chân vào mấy tiệm này chỉ có mà mê đến chết vì thèm thuồng. Tiệm chạp phô ông tàu già bán đủ thứ trên trời dưới đất. Thứ gì dân quê cần thì trong tiệm ông tàu điều có.Từ cây kim, sợi chỉ, tim đèn huê kỳ, dầu lửa, đá lửa, hột quẹt lửa, nước mắm tĩnh, thuốc trị đau bụng, tiêu chảy, nhức răng,.....chi chi ông tàu điều bán tất. Hồi ấy dân trong làng ai ai cũng nghèo. Việc mua đồ tiêu dùng tủn mủn chỉ cần ra tiệm chạp phô ông Tàu Già. Đem hôm khuya khoắt, trong nhà lỡ có cớ sự gì xách đèn bão, gõ cửa tiệm chạp phô ông tàu già đều vui vẻ mở cửa tiệm. Gặp tình cảnh thắt ngặt ông cũng cho thiếu. Nhiều người nghèo quá không tiền trả ổng cũng ngó lơ chả thèm đòi.
Dân quê thiệt tình không có tiền trả nên mỗi lần có việc phải đi ngang nhà ổng, nón lá đội xùm xụp, rảo bước thiệt nhanh. Đôi khi bị ổng phát hiện gọi vào bảo " Nị có tiền thì trả cho ngộ, không có thì thôi. Nếu cần gì nị cứ ra đây, ngộ pán choa!" Dân trong làng, thi thoảng cần sắm sửa lớn mới đi đò dọc hoặc đi bộ ra chợ tỉnh ngoài Sa Đéc!
Ông Tàu già có người con gái duy nhất. Sau này ông mất đi, bà nối nghiệp cha tiếp tục duy trì tiệm cũ. Bà Tàu sau này cũng có đứa con gái cỡ tuổi mình, xinh ra phết! Nghe đâu tiệm của ông tàu già đóng cửa hồi thập niên 90. Mấy chục năm nay bỏ làng đi kiếm sống nên cũng chả biết đứa cháu ngoại gái xinh xắn ngày xưa của ổng giờ ở nơi đâu! Hông biết hồi nhỏ khoái đi tiệm ổng có phải vì cô cháu gái nhỏ!? Thiệt tình buồn.
Ấn tượng con nít của mình thời đó là mấy hủ xí mụi, kẹo me, đường phèn, mấy viện đạn culi,... Thường thì bà già sai đi mua dầu hoả, tim đèn, muối mắm linh tinh. Tiền đưa cho con nít mua đồ cũng đã được đong đo cân đếm cẩn thận. Bởi thế mua đủ theo cái "shopping list" thì cũng nhẵn túi. Nuốt nước bọt đánh ực chào ông Tàu ra về sau khi đã mua xong hàng là chuyện thường tình. Hôm nào mua khá khá đồ trong tiệm của ổng, ổng mở hủ xí muội móc cho một cục. Mừng lắm, bỏ vào mồm mà chỉ dám ngậm nhè nhẹ cho nó....lâu tan.
Ngoài bán tạp hoá, ông Tàu Già còn kê mấy bàn banh làm chỗ chơi cho con nít trường An Tịch cạnh bên.
Mỗi lần mua đồ của ông Tàu già mình thích nhìn cái máy tính cỗ của ổng. Cái máy tính đen thui, lên nước đen bóng nhẫy, nhất là mấy con tính bằng gỗ. Mỗi lần làm phép cộng nhân trừ gì đó. Ông Tàu già búng ngón tay mấy hạt gỗ đen lách cách, giòn tang. Mình phục ổng lắm!
Người trong làng ai cũng quen thuộc tiệm chạp phô của ông. Không ai trong làng có ác ý gì việc ông bán đồ mắc rẻ ra sao. Hồi đó không có khái niệm đồ giả. Muốn thứ gì cứ ra nói và lấy về xài. Mẹ mình nói chổ tiệm ông già Tàu bán cũng không đắc gì mấy so với tiệm lớn ở chợ tỉnh. Có điều là mua bao nhiêu ổng cũng bán. Có tiền ít mua ít, tiền nhiều mua nhiều!
Đận trước "giải phóng", khắp nam kỳ lục tỉnh hầu như làng nào cũng có một vài tiệm chạp phô của người Hoa. Sau này người Kinh học hỏi cách thức buôn bán của họ nên dần dà thay thế vai trò đó! Giờ đố tìm đâu ra bất kỳ làng xã nào còn cái tiệm chạp phô người Hoa thuở nào!!!???
Ngày nay hình thức buôn bán này được duy trì và phát huy mạnh trở lại. Đặc biệt là ở các vùng dân tộc ít người. Duy chỉ có điều khác biệt là các điếm này do người Kinh làm chủ. Họ cũng bán đủ thứ trên trời dưới đất, đồ thật, đồ giả đủ thứ lung tung. Thậm chí họ bổ hàng của các cơ sản sản xuất bất lương, hàng kém chất lượng rồi đem về bán cho các vùng dân tộc nghèo nghèo với giá đắc, lừa đảo. Việc buôn bán, trao đổi có thể là tiền mặt, bán chịu, hoặc hàng đổi hàng,...từ bán rượu đế đểu( rượu vừa đi vừa nấu), đồ gian, đồ giả, mua một bán mười.
Thời ở Đà lạt, đi vào trong vùng người dân tộc, mình lang thang các điếm này thấy họ bán khô cho người cho Kơ Hor ăn chẳng khác gì cá khô làm thức ăn gia súc. Khô thì mặn chát, thịt cá mũn như bột. Rượu đế không biết nấu bằng cách chi. Uống vào say như thằng chết, nhức đầu cả ngày hôm sau chả hết. Gạo thì cũ, mốc meo. Giá cả thì bán trên trời.
Báo chí cũng đã từng đăng một vụ lùm xùm của một nhóm người Kinh nào đó lợi dụng các chương trình đền bù tái định cư dự án thuỷ điện của người dân tộc. Họ lên đây dụ dỗ cho vay nặng lại, bán trả chậm các phương tiện nghe nhìn, xe máy, hàng tiêu dùng,.. với giá cắt cổ. Khi người dân nhận tiền đền bù thì họ bắt đầu xiết nợ. Có người thậm chí vừa ôm tiền ra khỏi ngân hàng là họ nhào tới giật. Sự việc nghiêm trọng đến nỗi công an phải áp tải họ về nhà để tránh mấy tay người kinh lưu manh thu hết tiền!
Ngẫm câu chuyện thời nay thấy cái tình của ông chệt già ở tiệm chạp phô làng mới cao thượng và đáng yêu làm sao! Con người dẫu có nguồn gốc từ đâu chẳng quan trọng. Điều quan trọng là con người đó sống trong lòng xã hội nào? Xã hội lành mạnh, trật tự, tôn ti pháp luật được đề cao, nền giáo dục nhân bản, lấy con người làm gốc. Ai cũng sẽ khiêm nhường khép mình vào khuôn khổ nhân văn. Xã hội tha hoá từ nóc thì đám dân đen bất lương cũng sẽ theo tấm gương tha hoá ấy mà tàn hại lẫn nhau!
Mỗi lần trở về làng cũ. Đi ngang mảnh đất xưa một thời từng là tiệm chạp phô của ông tàu già những ký ức xưa lại về! Ừ mà tại sao chúng ta không yêu thương nhau vì chúng ta là đồng loại. Các xung khắc chủng tốc, phân biệt kỳ thị vùng miền, màu da, địa lý, ranh giới, lãnh thổ của con người hiện tại có phải từ nền tảng kích động hận thù từ thứ chủ nghĩa dân tộc cực đoan của mấy tay làm chính trị yếu kém và độc tài!?
Nhân loại khổ đau này sẽ còn chứng kiến triền miên tận những xung đột lãnh thổ quốc gia. Hãy để trò chơi bẩn thỉu và tàn bạo đó cho mấy nhà chính trị. Còn chúng ta, những con người không danh nghĩa hãy đứng ngoài cuộc. Hãy đừng hận thù vì tôi là... và vì anh là..., vốn được những nhà chính trị hám lợi định danh khiên cưỡng cho các nhóm nhỏ con người!
Mẹ gắt: "mấy ông đuổi tui ra khỏi nhà thời điểm này, lấy chỗ đâu tá túc, rồi làm gì kiếm sống, con cái nhỏ nhít cả lũ. Thằng lớn nhất chỉ mới 10 tuổi. Gì thì cũng phải đợi chồng tôi ra tù chứ!?"
Ngày ba cải tạo tư tưởng trở về. Cũng là lúc chú ấy đến thường xuyên, hù doạ đủ kiểu. Ba mẹ thấy bất ổn nên đành lòng ký giấy trả nhà, thu dọn đồ đạc về quê ngoại ở Sa Đéc.
Ngày ấy ông ngoại có cái nhà to đùng ở số 1 Trần Phú hiện giờ. Cái nhà ấy, nay thì mấy người con của mợ hai ở. Ngoài ngôi nhà này ông ngoại còn để lại một mảnh vườn cây trái ở làng Tân Hiệp. Ba hết thời làm thầy giáo, đành về miếng vườn vỡ đất khai hoang. Hồi mới về đây mình thích lắm. Con nít biết quái gì thời cuộc. Về quê thấy cá nhiều. Tối ngày chỉ biết lang thang ngoài đồng để bắt cua ốc. Học hành cũng chả thèm quan tâm. Thích sông nước. thích bắn chim, cắm câu, săn chuột,...cuộc sống đối với mình thời đó quả là thiên đường!?
Lúc mới về làng Tân Hiệp, muốn qua làng phải đi qua một con đò. Ơn trời nhờ có cách mạng mà làng mình mấy mươi năm nay vẫn còn đi đò ngang thơ mộng! Hồi xưa dân trong làng gọi đò này là đò Xẻo Vạt-bến Tân Bình, đò An Tịch bến làng An Tịch. Từ Quốc lộ 80, qua đò thì làng đầu tiên mà thằng nhóc như mình mục sở thị là làng An Tịch. Ngay đầu làng An Tịch là trường tiểu học An Tịch. Ngôi trường nhỏ xíu mà sau mấy mươi năm lăn lộn trở về nó vẫn còn nguyên hình nguyên dáng thuở nào. Trường ấy, nay được đổi thành trường An Hiệp 1.
Cạnh trường có tiệm chạp phô của ông lão già người Hoa. Theo một số nghiên cứu xưa, mấy tiệm tạp hoá này được gọi là điếm, nhưng do người việt đọc trại thành ra tiệm?
Hồi nhỏ khoái nhất là được bà già sai đi ra tiệm ông Tàu mua đồ. Con nít thời ấy, bước chân vào mấy tiệm này chỉ có mà mê đến chết vì thèm thuồng. Tiệm chạp phô ông tàu già bán đủ thứ trên trời dưới đất. Thứ gì dân quê cần thì trong tiệm ông tàu điều có.Từ cây kim, sợi chỉ, tim đèn huê kỳ, dầu lửa, đá lửa, hột quẹt lửa, nước mắm tĩnh, thuốc trị đau bụng, tiêu chảy, nhức răng,.....chi chi ông tàu điều bán tất. Hồi ấy dân trong làng ai ai cũng nghèo. Việc mua đồ tiêu dùng tủn mủn chỉ cần ra tiệm chạp phô ông Tàu Già. Đem hôm khuya khoắt, trong nhà lỡ có cớ sự gì xách đèn bão, gõ cửa tiệm chạp phô ông tàu già đều vui vẻ mở cửa tiệm. Gặp tình cảnh thắt ngặt ông cũng cho thiếu. Nhiều người nghèo quá không tiền trả ổng cũng ngó lơ chả thèm đòi.
Dân quê thiệt tình không có tiền trả nên mỗi lần có việc phải đi ngang nhà ổng, nón lá đội xùm xụp, rảo bước thiệt nhanh. Đôi khi bị ổng phát hiện gọi vào bảo " Nị có tiền thì trả cho ngộ, không có thì thôi. Nếu cần gì nị cứ ra đây, ngộ pán choa!" Dân trong làng, thi thoảng cần sắm sửa lớn mới đi đò dọc hoặc đi bộ ra chợ tỉnh ngoài Sa Đéc!
Ông Tàu già có người con gái duy nhất. Sau này ông mất đi, bà nối nghiệp cha tiếp tục duy trì tiệm cũ. Bà Tàu sau này cũng có đứa con gái cỡ tuổi mình, xinh ra phết! Nghe đâu tiệm của ông tàu già đóng cửa hồi thập niên 90. Mấy chục năm nay bỏ làng đi kiếm sống nên cũng chả biết đứa cháu ngoại gái xinh xắn ngày xưa của ổng giờ ở nơi đâu! Hông biết hồi nhỏ khoái đi tiệm ổng có phải vì cô cháu gái nhỏ!? Thiệt tình buồn.
Ấn tượng con nít của mình thời đó là mấy hủ xí mụi, kẹo me, đường phèn, mấy viện đạn culi,... Thường thì bà già sai đi mua dầu hoả, tim đèn, muối mắm linh tinh. Tiền đưa cho con nít mua đồ cũng đã được đong đo cân đếm cẩn thận. Bởi thế mua đủ theo cái "shopping list" thì cũng nhẵn túi. Nuốt nước bọt đánh ực chào ông Tàu ra về sau khi đã mua xong hàng là chuyện thường tình. Hôm nào mua khá khá đồ trong tiệm của ổng, ổng mở hủ xí muội móc cho một cục. Mừng lắm, bỏ vào mồm mà chỉ dám ngậm nhè nhẹ cho nó....lâu tan.
Ngoài bán tạp hoá, ông Tàu Già còn kê mấy bàn banh làm chỗ chơi cho con nít trường An Tịch cạnh bên.
Mỗi lần mua đồ của ông Tàu già mình thích nhìn cái máy tính cỗ của ổng. Cái máy tính đen thui, lên nước đen bóng nhẫy, nhất là mấy con tính bằng gỗ. Mỗi lần làm phép cộng nhân trừ gì đó. Ông Tàu già búng ngón tay mấy hạt gỗ đen lách cách, giòn tang. Mình phục ổng lắm!
Người trong làng ai cũng quen thuộc tiệm chạp phô của ông. Không ai trong làng có ác ý gì việc ông bán đồ mắc rẻ ra sao. Hồi đó không có khái niệm đồ giả. Muốn thứ gì cứ ra nói và lấy về xài. Mẹ mình nói chổ tiệm ông già Tàu bán cũng không đắc gì mấy so với tiệm lớn ở chợ tỉnh. Có điều là mua bao nhiêu ổng cũng bán. Có tiền ít mua ít, tiền nhiều mua nhiều!
Đận trước "giải phóng", khắp nam kỳ lục tỉnh hầu như làng nào cũng có một vài tiệm chạp phô của người Hoa. Sau này người Kinh học hỏi cách thức buôn bán của họ nên dần dà thay thế vai trò đó! Giờ đố tìm đâu ra bất kỳ làng xã nào còn cái tiệm chạp phô người Hoa thuở nào!!!???
Ngày nay hình thức buôn bán này được duy trì và phát huy mạnh trở lại. Đặc biệt là ở các vùng dân tộc ít người. Duy chỉ có điều khác biệt là các điếm này do người Kinh làm chủ. Họ cũng bán đủ thứ trên trời dưới đất, đồ thật, đồ giả đủ thứ lung tung. Thậm chí họ bổ hàng của các cơ sản sản xuất bất lương, hàng kém chất lượng rồi đem về bán cho các vùng dân tộc nghèo nghèo với giá đắc, lừa đảo. Việc buôn bán, trao đổi có thể là tiền mặt, bán chịu, hoặc hàng đổi hàng,...từ bán rượu đế đểu( rượu vừa đi vừa nấu), đồ gian, đồ giả, mua một bán mười.
Thời ở Đà lạt, đi vào trong vùng người dân tộc, mình lang thang các điếm này thấy họ bán khô cho người cho Kơ Hor ăn chẳng khác gì cá khô làm thức ăn gia súc. Khô thì mặn chát, thịt cá mũn như bột. Rượu đế không biết nấu bằng cách chi. Uống vào say như thằng chết, nhức đầu cả ngày hôm sau chả hết. Gạo thì cũ, mốc meo. Giá cả thì bán trên trời.
Báo chí cũng đã từng đăng một vụ lùm xùm của một nhóm người Kinh nào đó lợi dụng các chương trình đền bù tái định cư dự án thuỷ điện của người dân tộc. Họ lên đây dụ dỗ cho vay nặng lại, bán trả chậm các phương tiện nghe nhìn, xe máy, hàng tiêu dùng,.. với giá cắt cổ. Khi người dân nhận tiền đền bù thì họ bắt đầu xiết nợ. Có người thậm chí vừa ôm tiền ra khỏi ngân hàng là họ nhào tới giật. Sự việc nghiêm trọng đến nỗi công an phải áp tải họ về nhà để tránh mấy tay người kinh lưu manh thu hết tiền!
Ngẫm câu chuyện thời nay thấy cái tình của ông chệt già ở tiệm chạp phô làng mới cao thượng và đáng yêu làm sao! Con người dẫu có nguồn gốc từ đâu chẳng quan trọng. Điều quan trọng là con người đó sống trong lòng xã hội nào? Xã hội lành mạnh, trật tự, tôn ti pháp luật được đề cao, nền giáo dục nhân bản, lấy con người làm gốc. Ai cũng sẽ khiêm nhường khép mình vào khuôn khổ nhân văn. Xã hội tha hoá từ nóc thì đám dân đen bất lương cũng sẽ theo tấm gương tha hoá ấy mà tàn hại lẫn nhau!
Mỗi lần trở về làng cũ. Đi ngang mảnh đất xưa một thời từng là tiệm chạp phô của ông tàu già những ký ức xưa lại về! Ừ mà tại sao chúng ta không yêu thương nhau vì chúng ta là đồng loại. Các xung khắc chủng tốc, phân biệt kỳ thị vùng miền, màu da, địa lý, ranh giới, lãnh thổ của con người hiện tại có phải từ nền tảng kích động hận thù từ thứ chủ nghĩa dân tộc cực đoan của mấy tay làm chính trị yếu kém và độc tài!?
Nhân loại khổ đau này sẽ còn chứng kiến triền miên tận những xung đột lãnh thổ quốc gia. Hãy để trò chơi bẩn thỉu và tàn bạo đó cho mấy nhà chính trị. Còn chúng ta, những con người không danh nghĩa hãy đứng ngoài cuộc. Hãy đừng hận thù vì tôi là... và vì anh là..., vốn được những nhà chính trị hám lợi định danh khiên cưỡng cho các nhóm nhỏ con người!
Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014
Câu chuyện Làng tôi và canh bạc chính trị.
Trong các tác phẩm sưu khảo xuất bản trước năm 1975-quyển Sa Đéc xưa và nay của tác giả Huỳnh Minh có điểm qua về sự hình thành và ra đời tỉnh lị này. Tỉnh lị Sa Đéc nằm dọc sông Tiền. trước đây nó thuộc vùng đất của người Thuỷ Chân Lạp. Có tên Phsar Dek-có nghĩa là chợ sắt. Tuy nhiên cũng có khá nhiều tranh cãi xung quanh cái tên này. Có người bảo nó là tên một vị thần người Khmer. Riêng mình thì tên Chợ Sắt có ý nghĩa hơn.
Hồi xưa Sa Đéc là vùng đất trù phú bao gồm các Làng Thượng Văn, An Tịch, Tân Hiệp,...Các làng này nằm dọc theo Sông Tiền. Bây giờ các làng này hoàn toàn biến mất do hiện tượng thuỷ phá bởi dòng sông Tiền.
Sa Đéc là vùng đất nằm giữa sông Tiến và sông Hậu. Hồi đó Sa Đéc có nhà thương Sa Đéc do Pháp xây. Tương truyền, khi người Pháp xây dựng nhà thương này nhà Bác Vật Lưu Văn Lang đã tiên đoán rằng nó sẽ biến mất do hiện tượng thuỷ phá. Lời tiên đoán này hoàn toàn chính xác vào cuối thập niên 70s đầu thập niên năm 1980s.
Hồi trước để đi qua nhà thương Sa Đéc-Xóm Chài, người dân phải qua cầu Sắt Quay rồi đi ngang Dinh Tham Biện, tiếp qua cầu Nhà Thương. Cây cầu này nay cũng không còn. Thay vào đó là một con đê chắn ngay cửa sông Sa Đéc nối từ Dinh Tham biện(cũ) với phường 4 hiện nay( hồi xưa được gọi là Xóm Chài). Mục đích của con đập này là để chắn dòng chảy của sông Tiền vào phá huỷ chợ Sa Đéc. Xóm Chài hay còn gọi là Làng Tân Hưng. Làng này nổi tiếng có Đình Tân Hưng cực kỳ linh thiêng. Tương truyền khi đình bị thuỷ phá, dân làng xin xâm. Ông thần đình báo mộng rằng dân làng không được phép dỡ đình mà hãy để cho nó văng xuống sông. Dân trong làng đồn đại rằng do ông Thần của Đình Tân Hưng lỡ cờ bạc thua với bà thuỷ nên cầm cố đất đai và cả cái đình mà dân chúng thờ ông để có vốn gỡ tiếp?.
Câu chuyện của Đình Tân Hưng cũng tương tự câu chuyện Làng Thượng Văn khi xưa. Làng Thượng Văn là nơi chôn nhao cắt rốn của dòng họ bên ngoại. Hồi đó hầu như làng nào ở vùng Lục Tỉnh nam kỳ cũng có cái đình thờ thần.
Hằng năm có hội cúng đình, dân làng tổ chức rất hoành tráng. Mỗi khi cúng đình con nít khắp trong làng đều được ăn uống miễn phí. Thường trong mỗi kỳ cúng đình đều có lễ tống tiễn, thả bè trên sông. Các bè này dùng các thân cây chuối được kết lại làm thành chiếc bè. Bè được trang trí nhiều màu sắc sặc sỡ, cờ phướng loè lẹt. Trong mỗi bè đều có các đồ cúng dành cho âm binh, đồ cúng khi là cả con heo quay, vịt quay, bánh trái khá xôm tụ. Dân trong làng mê tín di đoan, chả ai dám ăn đồ tống tiễn. Duy chỉ lũ trẻ trâu là xơi tuốt. Hồi nhỏ mỗi khi thấy bè thả trôi sông mình cũng bơi ra kéo vào bờ để lục soát coi còn chút thức ăn nào không? Khi thì con tôm, miếng thịt luột, mấy quả trứng vịt, ít bánh men mềm nhũng nhẽo. Tất cả được gom lại xơi tuốt. Mặc cho bà già cấm đoán dữ lắm- ăn đồ cúng không nên?
Lễ hội cúng đình kéo dài cả tuần lễ. Hấp dẫn nhứt là được xem Hồ Quảng, Hát Bội, các vở tuồng được diễn trong lẽ cúng đình nào là Lương Sơn Bá_Chúc Anh Đài, Lưu Bình-Dương Lễ, Thoại Khanh-Châu Tuấn,...Thương nhất là mấy bà già trầu trong Làng rất mê mấy tuồng hát. Mỗi khi có dịp cúng đình làng, mấy bà khăn gói, trầu thuốc cắm trại tại lễ cúng Đình cả tuần!
Làng Thượng Văn khi xưa có thờ ông thần, nghe nói đâu ông này có công lao đánh tây nên được Nhà Nguyễn phong sắc Thần? Đình Thượng Văn cũng nổi tiếng linh thiêng. Duy có điều là dân làng bảo ông có máu cờ bạc, ngặt nỗi ông chơi chỉ toàn thua!? Hồi xưa làng nghèo nên việc cúng kiến chắc chẳng là bao nên mỗi khi thua bài, lão thần làng lại lấy đất làng cầm cố cho bà thuỷ?
Hằng năm cứ mỗi mùa nước nổi, bà thuỷ về làng đòi đất. Cứ thế, năm này sang năm khác, dân làng Thượng Văn phải ba lần dời Đình. Hồi mới thua cuộc 30/4/75 ông già bị đuổi dạy sau khi đi học tập cải tạo tư tưởng. Cả nhà kéo về làng Tân Hiệp sinh sống, đình Thượng Văn khi ấy đã được dời về đây ngay đầu làng giáp với làng An Tịch. Do làng Thượng Văn bị bà Thuỷ lấy sạch đất.
Có một giai thoại đồn thổi: "hễ dân làng Thượng Văn dời Đình tới đâu là bà thuỷ sẽ tới đó đòi đất. Quả thật, Đình Thượng Văn về làng Tân Hiệp thì làng này cũng bị thuỷ phá nặng nề và biến mất khỏi bản đồ hành chính! Nghe đâu Đình Thượng Văn giờ được dời qua xã Bình Thành, huyện Cao Lãnh. Theo dòng thời gian, đình bây giờ chẳng còn được dân làng quan tâm thờ cúng nên vì thế mà sự linh thiêng chẳng còn mấy!?
Từ câu chuyện các vị thần cờ bạc, cầm cố đất đai cho bà thuỷ mình liên tưởng đến cuộc cách mạng "giải phóng dân tộc" của Đảng ta. Tựu trung giống nhau ở một điểm chung là cờ bạc bằng tiền vay bạc hỏi. Cầm cố đất đai của tổ tiên để đổ vào canh bạc, lô đề chính trị. Cái thú của mấy nhà làm chính trị ngốc nghếch là bằng mọi giá, miễn sao nắm quyền lực trong tay. Bất chấp cái giả phải trả nặng nề!? Bởi vì họ hiểu, trả lãi vay cắt cổ,...thì con cái đời sau lo mà nai lưng ra trả. Chứ bản thân những nhà mưu lược có tầm nhìn ngắn chả hề quan tâm!? Tợ như câu nói của Mr Đam. "HS đời chúng tôi không đòi được thì đời sau con cháu sẽ đòi!"
Điển hình hồi Pháp xây dựng cứ điểm ĐBP, khởi đầu cho cuộc chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất. Việt Minh tài chính nghèo nàn, đánh lén lút, quân đội chỉ là những nông dân nghèo chân đất, không được đào tạo, huấn luyện chi cả. Tướng thì tự phong-HCM phong ĐT cho Võ Nguyên Giáp. Họ có thừa lòng quyết tâm và ảo tưởng về cái chết cho một tương lai tươi sáng. Thực tế là VM phải trồng thuốc phiện để cải thiện tài chính mua súng đạn thặng dư sau đệ nhị thế chiến. Đồng thời nhận trợ giúp bằng bất cứ giá nào từ CS Trung Quốc để có vũ khí, thuốc men, thực phẩm, xe đạp thồ,...Thậm chí cả cố vấn quân sự với tinh thần quốc tế vô sản" vô tư", "trong sáng", "không vụ lợi". Kết quả là có chiến thắng ĐBP vang dội địa cầu. "Mở" ra hàng loạt các cuộc cách mạng giải phóng thuộc địa lấy cảm hứng từ chiến thắng của dân tộc Việt Nam?
Trên đà chiến thằng làm nên "thiên sử vàng" ấy. Đảng và nhà nước nghèo mạt rệp, tiếp tục vay nóng, vay cắt cổ để tiếp tục có tiền, có của đổ vào chiến tranh ý thức hệ hai miền nam-bắc. Miền bắc, với đội quân được tuyên truyền tuyệt vời, lòng căm thù sâu sắc, ý chí có thừa. Đi cũng chết, không đi cũng chết(ở nhà cha mẹ bị đấu tố, cắt sổ gạo, suất điền thổ,...), nên đi là đi chiến đấu, đi là đi chiến thắng. Và họ đã thực sự chiến thắng.
Tuy nhiên cái chiến thắng thống nhất quốc gia, độc lập toàn vẹn lãnh thổ ấy nói vậy mà không phải vậy. Bởi cái gọi là giải phóng, chỉ phần nào nằm trong tay VNCH. Còn cái nằm trong tay tinh thần quốc tế vô sản, trong sáng, không vụ lợi thì bất khả thi. Người anh em đồng chí vô vụ lợi ấy đã kịp siết nợ đảm bảo cho khế ước công hàm năm 1958 từ tay người miền nam. Thống nhất về mặt địa lý hãy còn dang dỡ, huống chi lòng người còn mãi xa vời!
Từ đây, ông thần cộng sản mê canh bạc chính trị ấy cũng hằng năm phải dâng cúng một phần nợ nần qua biên giới, hải đảo, tài nguyên thiên nhiên,...dần dần tổ 'đại bàng" hình chữ S của những thần dân có ngôi đình cộng sản ấy teo tóp lại chỉ còn là tổ "chim chích"!
Từ tổ đại bàng của tiền nhân để lại nay dần thu nhỏ. Cái tâm lý bất an ấy đã hình thành nên đám con dân chỉ biết đào khoét, khai thác tận thu, làm ăn chụp giựt, mánh mun xảo trá, hại mình, hại lẫn nhau. Thằng lớn thì tham nhũng lớn, thằng nhỏ tham nhũng nhỏ. Tất cả bọn chúng bị tâm lý ăn xổi ở thì đè nặng: Mai này mảnh đất ấy rồi cũng của "người". Thôi thì vét được gì lúc nào hay lúc ấy, tranh thủ mọi cơ hội có miếng đất cắm dùi ở trời tây, sở hữu hai ba quốc tịch.Tương lai biết ra sao ngày sau!?
Từ dạo ấy, làng nghèo An Hiệp-làng được đổi tên sau khi sáp nhập lại cả ba làng cũ hồi xưa- nay con cháu chỉ mỗi có nghề làm gạch mộc. cả làng từ giàu đến nghèo thi với bà thuỷ đào bới đất. Người có đất nhà đào đất nhà, người nghèo không đất thì đi trộm đất sắp lở của hàng xóm, mót đất sau khi người ta đã khai thác. Gạch mộc làng làm ra bán cho làng bên đốt lò gạch nung với giá rẻ mạt. Giờ thì cả làng chẳng còn đất làm gạch nữa. Đâu đâu trong làng cũng ao hồ lỏm chỏm. Từ đấy làng An Hiệp được cái tiếng làng nghèo nhất huyện Châu Thành-Tỉnh Đồng Tháp. Làng tôi cũng trở thành làng điển hình tiên tiến về cái vụ thờ mấy ông thần cờ bạc bịp đại diện cho tổ chim chích thờ thần cộng sản vốn là vua cờ bạc bịp tồi, khốn khó quanh năm.
Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014
Tại sao phải chửi thay vì tán thưởng!?
Với một câu nói cực kỳ sâu sắc, đầy ấn tượng và ẩn ý: "Quốc hội tức là dân, dân quyết định sai thì dân chịu chứ kỷ luật ai!?" ông Nguyễn Sinh Hùng chủ tịch quốc hội nước CHXHCNVN của Đảng cộng sản đã bị cộng đồng mạng ném đá tơi bời không thương tiếc! Được biết, câu phát biểu đầy tính nhân văn này trong Hội nghị ĐBQH chuyên trách thảo luận về dự án luật Đầu tư công. Nỗi lo thất thoát, lãng phí, dàn trải, tham nhũng đã được đem vào để "cân chỉnh" hiệu quả của dự án luật này.
Theo quan điểm cá nhân, chúng ta hoàn toàn có thể hiểu được vì sao cộng đồng mạng quá bức xúc và ném đá không thương tiếc ông Hùng bởi câu nói trên.
Tuy nhiên khi đã bình tâm và suy xét mọi lý lẽ cho thật thấu đáo. Tôi nghĩ, với câu phát biểu đầy ẩn ý này của ông Hùng chúng ta nên ủng hộ và vào cuộc cùng ông hơn là thi nhau ném đá và chửi bới ông Hùng như cách làm bấy lâu nay. Bởi vì ông bức xúc một tập thể QH toàn những đại biểu làn nhàn, những vị nghị gật hơn là nghị vì dân, của dân!?
Quốc Hội khoá 13 lần này được đánh giá là Quốc Hội yếu kém nhất so với các kỳ QH khoá trước. Đây có lẽ là nhận định không cần phải nghi ngờ gì về tính xác thực của nó. Phần lớn trong chúng ta ai cũng nhớ vị đại biểu HĐND TP HCM khá nổi tiếng vì những phát biểu khá mạnh bạo của ông ta trong các kỳ họp HĐND-ông hội đồng Khoa đã phải rút lui sau khi tự ứng cử vào QH khoá 13 vì những áp lực không nói ra nhưng ai cũng biết. Rồi thì hàng loạt các đại biểu QH có tiếng nói mạnh mẽ khác như ông Nguyễn Minh Thuyết cũng không được tái cơ cấu vào QH khoá 13,...với hàng loạt các động thái vừa cảnh cáo, vừa đe doạ thế kia thì việc vì sao các đại biểu QH khoá này ít có những tiếng nói mạnh mẽ thường thấy trước đây. Mà thay vào đó, một Quốc Hội đầy đủ các tiêu chí đảng cử dân bầu và ngoan như trẻ nít. Phát biểu thì chán như con gián, ngại va chạm, chỉ biết bảo vệ lợi ích của ai đó đã cử mình hơn là lợi ích vì dân bị "buộc" phải bầu mình!
"Quốc hội tức là dân, dân quyết định sai thì dân chịu chứ kỷ luật ai!?", qua câu phát biểu nổi tiếng này ông Hùng muốn đá trách nhiệm chống độc tài, đầu tư công thảm hại, tham nhũng lãng phí khắp nơi về cho dân quyết.
Hơn ai hết, là người đứng đầu một QH. Có lẽ ông Hùng thấy rõ từng đường tơ kẽ tóc của một QH yếu kém và đáng buồn hiện nay. Ông biết, với thời gian còn lại chẳng là bao. Việc mạnh dạn khơi gợi lại vai trò và trách nhiệm của cử tri là quan trọng và cần thiết hơn cả và cũng là phần nào cho thấy ông chán ngấy mớ bòng bong đại biểu đại diện cho Đảng.
Ông hiểu từng cá nhân khi cầm trong tay tấm phiếu bầu cho các vị đại biểu Đảng cử là đáng hỗ thẹn. E ngại tự ứng cử vào công việc của chính mình là nỗi nhục. Nhắm mắt đi bầu cho ai đó không đủ năng lực, không đại diện quyền lợi của mình là thiểu năng trí tuệ,...
Ta thường nghe thấy các biểu ngữ giăng đầy đường phố, phát ầm ĩ trên la dô, trên vô tuyến, phát ra rả trên loa phường xã, mọc dầy đặc trên các trang nhất báo Đảng,.."Cử tri hãy sáng suốt lựa chọn những người có đủ đức đủ tài để phụng sự Tổ quốc, phụng sự nhân dân" trong các kỳ bầu cử HĐND, bầu cử đại biểu QH.
Bằng phát biểu trên, ông Hùng muốn nhấn mạnh, liệu từng cử tri đã thật sự sáng suốt lựa chọn người tài đức phụng sự nhân dân, phụng sự tổ quốc? Hay bản thân từng cử tri chỉ là những cỗ máy được lập trình xuẩn ngốc, hèn nhát, vô trách nhiệm, đầy sợ hãi, vô cảm,...đi bầu chỉ vì khiếp hãi quyền lực!
Với phát biểu ẩn ý của ông Hùng thì việc đầu tư công tham nhũng lãng phí, không hiệu quả như Bô xít, Vinashin, Vinalines,...được quốc hội tồi thông qua liệu những cử tri tồi, u minh có vô can!? Cử tri các anh có im lặng bầu những ĐB của đảng cử không? Nếu có thì chính anh đã tham gia vào cái sự quyết ấy thì anh phải chịu! Còn nếu anh bảo là anh không thể có cách làm gì khác để thể hiện quyền của mình trong xã hội tù ngục này thì liệu anh đã làm hết trách nhiệm công dân?
Ý Đảng lòng dân. Đã bao giờ anh dám thể hiện cái phật lòng mình với ý Đảng tồi chưa, thay vào đó tặc lưỡi cho qua!?
"Quốc hội tức là dân, dân quyết định sai thì dân chịu chứ kỷ luật ai!?" Đã đến lúc từng cá nhân, mỗi cử tri phải vào cuộc quyết định trò chơi dân chủ của mình. Chúng ta có quyền tẩy chay, từ chối tham gia trò chơi mị dân mà bấy lâu nay Đảng độc quyền khuynh loát. Chính sự im lặng hèn nhát của cử tri nên ông Hùng phải bức xúc lên tiếng như trên.
Chừng nào chúng ta còn im lặng cúi đầu tham gia trò chơi quyền lực của kẻ độc tài thì chừng đó chúng ta còn nghe câu nói này của ông Hùng vang lên như thách thức sự nhu nhược của chúng ta.
Hãy đứng lên, can đảm và từ chối trò chơi quyền lực thô bĩ mà chỉ dẫn đến sự lạm quyền, độc tài và đang từng ngày, từng tháng, từng năm làm băng hoại cả dân tộc, đất nước từ đạo đức đến văn hoá, đến sự toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ. Hãy chứng minh cho ông Hùng thấy cái gì dân thực sự quyết thì dân chịu. Còn cái mà chúng ta đang thấy qua phát biểu của ông Hùng chỉ là Đảng quyết trên sự khiếp sợ của chúng ta với quyền lực!
Liệu chúng ta có dám!!!!????
Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014
Thuychung'sBlog: BỊNH LẠ :D
Thuychung'sBlog: BỊNH LẠ :D: Mụ gần đây muôn phần hãnh diện vì đã gần như triệt tiêu được tật nóng giận mất khôn. Sáng đi khám bác sĩ sững sờ hỏi ... răng chị sao ra...
Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014
Lũ bội tình.
Bài hát gia tài của mẹ được Trịnh Công Sơn sáng tác vào năm 1965. Bài hát này bằng tuổi của mình. Hồi chơi trên blog Multiply cũng đã một lần viết về bài hát này. Bài hát nằm trong nhóm những bài hát nhạc phản chiến của Trịnh.
Đã hơn 10 năm ngày mất của Trịnh Công Sơn, người nhạc sĩ tài hoa. Ông chết đi, nhưng gia tài âm nhạc đồ sộ mà ông để lại vẫn còn sống mãi với thời gian. https://www.youtube.com/watch?v=T5EZORls6MQ
Bài hát còn ám ảnh nhiều nhất trong các ca khúc phản chiến của ông là bài Gia tài của mẹ. Mỗi lần nghe bài hát như thấy những suy đoán và những nhận định của ông về thời cuộc, sao mà nó hiện thực đến kỳ lạ!?
Chúng ta thường nghe nói sấm Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm và những luận giải về lời sấm này, cùng những trùng hợp khá lý thú với các sự kiện trong tương lai cũng như trong quá khứ.
Tuy nhiên, đối với bài hát gia tài của mẹ. Lời bài hát chỉ đơn thuần là những nhận định yếm thế về cội nguồn dân Việt, về nỗi buồn thân phận con người trong chiến tranh. Được viết bằng thứ ngôn ngữ phù phiếm, đẹp đến ngỡ ngàng. Trong chúng ta, khó có ai có thể phủ nhận ông là người viết ca từ hay nhất trong mọi thời đại của các nhạc sĩ Việt Nam! Dĩ nhiên là không dám so sánh với các nhạc sĩ tân thời giờ!
Ca từ trong những bài hát của ông vừa trong sáng, vừa biểu cảm, vừa như soi rõ thân phận mỗi con người cá nhân đơn lẻ. Bất kỳ ai trong chúng ta cũng có thể nhìn thấy mình qua ca từ của ông. Có lẽ vì thế, mà nhạc của ông được công chúng nhớ và hát nhiều nhất!?
Ca từ trong bài hát gia tài của mẹ là ca từ mô tả khái quát lại lịch sử bi thương của dân tộc ta. Một dân tộc mà thân phận làm nô lệ cho giặc Tàu 1000 năm, nô lệ giặc Tây 100 năm và 20 năm nội chiến từng ngày!? Có thể chính cái 20 năm nội chiến từng ngày này mà nhạc của ông đều bị cả hai phía cấm đoán chăng?
Nhưng điều đọng lại và đau đớn nhất trong ca từ mang tính dự đoán chính xác của ông là ở đoạn kết bài hát:“Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu Một trăm năm đô hộ giặc Tây Hai mươi năm nội chiến từng ngày. Gia tài của mẹ một bọn lai căng. Gia tài của mẹ một lũ bội tình.”
Có thể ngày ấy, khi bài hát này ra đời, người ta khó mà nhìn thấy Gia tài truyền kiếp và khốn khổ ấy của Mẹ!? Liệu có thế nào,“Gia tài của mẹ là một bọn lai căng”? ” Gia tài của mẹ là một lũ bội tình”?Nhưng rõ ràng, chính dân tộc Việt bi thương này đã và đang thụ hưởng cái gia tài đáng nguyền rũa ấy của mẹ từng ngày. Và hơn ai hết, trong mỗi chúng ta đều thấy và cảm nhận rất rõ rằng cả một dân tộc khốn nạn này đã và đang gánh vác gần cả trăm nay một gia tài buồn. Một gia tài đầy ứ một bọn lai căng và một gia tài nhung nhúc một lũ bội tình!?
Một bọn lai căng ấy trong gia tài mẹ đang ngày đêm ra sức tẩy não mỗi cá nhân chúng ta để có cùng chung ý thức hệ với chúng. Ý thức hệ xây dựng thiên đường XHCN dựa trên một thứ triết thuyết nhuốm màu bạo lực, xa lạ và đầy lai căng. Một thứ triết thuyết mà cả trăm năm nay nhân loại đang cố quên nó đi, đang cố chôn vùi nó,..bởi những “giá trị” lịch sử mà nó để lại chỉ là những trang sử đẫm máu và chứa đầy sự tàn bạo. Trang sử ấy đã từng được viết ở Ukraina qua nạn đói kinh hoàng được tạo dựng bởi Joself Staline. Đã từng được viết trong thời kỳ cải cách ruộng đất ở Liên Xô. Đã từng được viết trong cuộc cách mạng văn hoá ở Trung Quốc. Cải cách ruộng đất ở Việt Nam. Xây dựng XH cộng sản bởi Khờ Me Đỏ ở Campuchia năm 1975,….Và chúng vẫn còn đang viết ở Bắc Hàn, Trung Quốc, Cuba hay đang được manh nha viết bởi bác tài xe tải Venezuela,…
Điều tàn bạo, đáng khinh bỉ là thứ mực dùng để viết nên các trang sử “hào hùng”ấy lại luôn bằng máu của đồng loại.
Dường như chưa đủ cho sự lai căng, bọn lai căng ấy còn dã tâm dâng phần đất đai, biển đảo, chút gia tài bé nhỏ của mẹ cho kẻ mà dân tộc này từng ngàn năm đô hộ để được bảo hộ sự lai căng của chúng.
Song hành cùng với sự lai căng ấy là sự lên ngôi của một lũ bội tình. Khởi đầu, chúng sử dụng chiêu bài giành độc lập và giải phóng dân tộc khỏi ách đô hộ của chế độ phong kiến, của giặc Tây. Chúng đã tập hợp lôi kéo hàng triệu triệu người cùng chúng để làm nên những điều vĩ đại và to tát. Để rồi khi sự thành công nằm trong tay.
Chúng đã thay mặt nhân dân làm lãnh đạo và bắt đầu công cuộc nô dịch, quay lưng lại, phủ nhận mọi quyền lợi mà lẽ ra mọi người dân đều phải có khi tập hợp dưới lời hứa mỹ miều của chúng. Nào là tự do, công bình, bác ái. Nào là dân chủ gấp vạn lần dân chủ tư sản. Rồi thì ai cũng có cơm ăn, ai cũng được học hành. Nào là chính quyền của dân, do dân và vì dân. Nào là ai cũng được quyền bầu cử và ứng cử. Ai cũng được quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội, tự do biểu tình,... và vân vân...
Thế nhưng tất cả những hứa hẹn đó với người tình đang si mê trong vòng tay ái ân chỉ là lời nói gió bay. Lời của kẻ phỉnh tình đang phỉnh dụ kẻ mù yêu.
Kẻ mù yêu đó có phải là chúng ta-kẻ đã được hứa hẹn những gì đằng sau cuộc cách mạng dối lừa- Kẻ đã đồng cam cộng khổ cùng chiến hào, cùng chiến tiến-kẻ ngu ngơ, khù khờ phôi thai từ ruộng đồng, từ công xưởng, từ trường học, từ giai cấp tiểu tư sản, tư sản,...với lòng thành nhiệt huyết và đầy tham vọng. Tất cả những kẻ ấy-chính chúng ta tự nguyện đi theo tiếng gọi vì lòng tham về một ngày mai huy hoàng. Một ngày mai của cái được hôm nay là cái cùng san sẻ ngày mai!
Sự thể ấy-chỉ là phỉnh lừa, khi gã chủ chăn-còn chưa có đàn cừu trong tay hắn. Nay thì đàn cừu đã đông và lúc nhúc đang tập hợp trong đồng cỏ khô cằn, đang oằn lưng với roi vọt, đang kiên nhẫn bới từng gốc cỏ trơ xương gầy sau trận lũ ngôn từ của kẻ bội tình.
Than ôi, Gia tài của mẹ. Gia tài dung chứa một bọn lai căng và một lũ bội tình. Giờ thì ai cũng hiểu, cũng thấy bọn chúng lai căng, bọn chúng bội tình.
Tiếc, vì quá say sưa chiến thắng phỉnh dụ phỉnh tình kẻ mù yêu mà chúng cứ ngỡ đàn hổ chúng chăn-còn mãi là đàn cừu thưở nao!?
Bài hát còn ám ảnh nhiều nhất trong các ca khúc phản chiến của ông là bài Gia tài của mẹ. Mỗi lần nghe bài hát như thấy những suy đoán và những nhận định của ông về thời cuộc, sao mà nó hiện thực đến kỳ lạ!?
Chúng ta thường nghe nói sấm Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm và những luận giải về lời sấm này, cùng những trùng hợp khá lý thú với các sự kiện trong tương lai cũng như trong quá khứ.
Tuy nhiên, đối với bài hát gia tài của mẹ. Lời bài hát chỉ đơn thuần là những nhận định yếm thế về cội nguồn dân Việt, về nỗi buồn thân phận con người trong chiến tranh. Được viết bằng thứ ngôn ngữ phù phiếm, đẹp đến ngỡ ngàng. Trong chúng ta, khó có ai có thể phủ nhận ông là người viết ca từ hay nhất trong mọi thời đại của các nhạc sĩ Việt Nam! Dĩ nhiên là không dám so sánh với các nhạc sĩ tân thời giờ!
Ca từ trong những bài hát của ông vừa trong sáng, vừa biểu cảm, vừa như soi rõ thân phận mỗi con người cá nhân đơn lẻ. Bất kỳ ai trong chúng ta cũng có thể nhìn thấy mình qua ca từ của ông. Có lẽ vì thế, mà nhạc của ông được công chúng nhớ và hát nhiều nhất!?
Ca từ trong bài hát gia tài của mẹ là ca từ mô tả khái quát lại lịch sử bi thương của dân tộc ta. Một dân tộc mà thân phận làm nô lệ cho giặc Tàu 1000 năm, nô lệ giặc Tây 100 năm và 20 năm nội chiến từng ngày!? Có thể chính cái 20 năm nội chiến từng ngày này mà nhạc của ông đều bị cả hai phía cấm đoán chăng?
Nhưng điều đọng lại và đau đớn nhất trong ca từ mang tính dự đoán chính xác của ông là ở đoạn kết bài hát:“Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu Một trăm năm đô hộ giặc Tây Hai mươi năm nội chiến từng ngày. Gia tài của mẹ một bọn lai căng. Gia tài của mẹ một lũ bội tình.”
Có thể ngày ấy, khi bài hát này ra đời, người ta khó mà nhìn thấy Gia tài truyền kiếp và khốn khổ ấy của Mẹ!? Liệu có thế nào,“Gia tài của mẹ là một bọn lai căng”? ” Gia tài của mẹ là một lũ bội tình”?Nhưng rõ ràng, chính dân tộc Việt bi thương này đã và đang thụ hưởng cái gia tài đáng nguyền rũa ấy của mẹ từng ngày. Và hơn ai hết, trong mỗi chúng ta đều thấy và cảm nhận rất rõ rằng cả một dân tộc khốn nạn này đã và đang gánh vác gần cả trăm nay một gia tài buồn. Một gia tài đầy ứ một bọn lai căng và một gia tài nhung nhúc một lũ bội tình!?
Một bọn lai căng ấy trong gia tài mẹ đang ngày đêm ra sức tẩy não mỗi cá nhân chúng ta để có cùng chung ý thức hệ với chúng. Ý thức hệ xây dựng thiên đường XHCN dựa trên một thứ triết thuyết nhuốm màu bạo lực, xa lạ và đầy lai căng. Một thứ triết thuyết mà cả trăm năm nay nhân loại đang cố quên nó đi, đang cố chôn vùi nó,..bởi những “giá trị” lịch sử mà nó để lại chỉ là những trang sử đẫm máu và chứa đầy sự tàn bạo. Trang sử ấy đã từng được viết ở Ukraina qua nạn đói kinh hoàng được tạo dựng bởi Joself Staline. Đã từng được viết trong thời kỳ cải cách ruộng đất ở Liên Xô. Đã từng được viết trong cuộc cách mạng văn hoá ở Trung Quốc. Cải cách ruộng đất ở Việt Nam. Xây dựng XH cộng sản bởi Khờ Me Đỏ ở Campuchia năm 1975,….Và chúng vẫn còn đang viết ở Bắc Hàn, Trung Quốc, Cuba hay đang được manh nha viết bởi bác tài xe tải Venezuela,…
Điều tàn bạo, đáng khinh bỉ là thứ mực dùng để viết nên các trang sử “hào hùng”ấy lại luôn bằng máu của đồng loại.
Dường như chưa đủ cho sự lai căng, bọn lai căng ấy còn dã tâm dâng phần đất đai, biển đảo, chút gia tài bé nhỏ của mẹ cho kẻ mà dân tộc này từng ngàn năm đô hộ để được bảo hộ sự lai căng của chúng.
Song hành cùng với sự lai căng ấy là sự lên ngôi của một lũ bội tình. Khởi đầu, chúng sử dụng chiêu bài giành độc lập và giải phóng dân tộc khỏi ách đô hộ của chế độ phong kiến, của giặc Tây. Chúng đã tập hợp lôi kéo hàng triệu triệu người cùng chúng để làm nên những điều vĩ đại và to tát. Để rồi khi sự thành công nằm trong tay.
Chúng đã thay mặt nhân dân làm lãnh đạo và bắt đầu công cuộc nô dịch, quay lưng lại, phủ nhận mọi quyền lợi mà lẽ ra mọi người dân đều phải có khi tập hợp dưới lời hứa mỹ miều của chúng. Nào là tự do, công bình, bác ái. Nào là dân chủ gấp vạn lần dân chủ tư sản. Rồi thì ai cũng có cơm ăn, ai cũng được học hành. Nào là chính quyền của dân, do dân và vì dân. Nào là ai cũng được quyền bầu cử và ứng cử. Ai cũng được quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội, tự do biểu tình,... và vân vân...
Thế nhưng tất cả những hứa hẹn đó với người tình đang si mê trong vòng tay ái ân chỉ là lời nói gió bay. Lời của kẻ phỉnh tình đang phỉnh dụ kẻ mù yêu.
Kẻ mù yêu đó có phải là chúng ta-kẻ đã được hứa hẹn những gì đằng sau cuộc cách mạng dối lừa- Kẻ đã đồng cam cộng khổ cùng chiến hào, cùng chiến tiến-kẻ ngu ngơ, khù khờ phôi thai từ ruộng đồng, từ công xưởng, từ trường học, từ giai cấp tiểu tư sản, tư sản,...với lòng thành nhiệt huyết và đầy tham vọng. Tất cả những kẻ ấy-chính chúng ta tự nguyện đi theo tiếng gọi vì lòng tham về một ngày mai huy hoàng. Một ngày mai của cái được hôm nay là cái cùng san sẻ ngày mai!
Sự thể ấy-chỉ là phỉnh lừa, khi gã chủ chăn-còn chưa có đàn cừu trong tay hắn. Nay thì đàn cừu đã đông và lúc nhúc đang tập hợp trong đồng cỏ khô cằn, đang oằn lưng với roi vọt, đang kiên nhẫn bới từng gốc cỏ trơ xương gầy sau trận lũ ngôn từ của kẻ bội tình.
Than ôi, Gia tài của mẹ. Gia tài dung chứa một bọn lai căng và một lũ bội tình. Giờ thì ai cũng hiểu, cũng thấy bọn chúng lai căng, bọn chúng bội tình.
Tiếc, vì quá say sưa chiến thắng phỉnh dụ phỉnh tình kẻ mù yêu mà chúng cứ ngỡ đàn hổ chúng chăn-còn mãi là đàn cừu thưở nao!?
Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014
Chơi dao.
Nửa đêm, chuông điện thoại ở văn phòng thường trực TT reo ầm ĩ. Trợ lý anh Ba vừa trực điện thoại, vừa chơi game. Chẳng gì, dạo gần đây anh Ba nói chuyện điện thoại trực tuyến với các nguyên thủ tầm cỡ hơi nhiều. Nào là đàm thoại trực tuyến với trợ lý TT Hoa Kỳ. Gần đây nhứt, anh nhận cuộc điện thoại của TT Malaysia Ra Gip Na Dắc trao đổi về cái vụ mất tích bí ẩn của chuyến bay Mờ Hát 370.
Tình hình kinh tế trong nước như cái chợ chiều, cũng phần nào do anh Ba bận làm nghĩa vụ quốc tế hơi bị nhiều chăng?Thôi kệ, dẫu gì nghĩa tử cũng là nghĩa tận. Vả lại vị thế nước ta trên trường quốc tế đang lên như diều gặp gió. Nên cái bổn phận sự quốc tế của anh ba có phần nhất bên trọng nhất bên khinh, dân tình cũng thông cảm và đồng thuận lắm lắm, phần nào nhờ báo chí cách mạng mà ra.
Gã trực điện thoại quốc tế nhìn lên bảng điện tử đường dây nóng thấy địa chỉ văn phòng Tổng Thống Nga nhấp nháy báo hiệu đèn đỏ.
Ngặt nỗi, hồi chiều chị ba có bật mí cho gã. Tối nay chú làm ơn đừng đánh thức anh ba. Nếu có điện thoại chi, chú cố sắp xếp hẹn vào sáng mai nha! Chị sẽ thưởng hậu hỉnh cho chú. Nói xong chị ba cười bí hiểm.
Chuông diện thoại dồn dập réo, trò chơi game vào hồi gay cấn, bỏ ngang là game over ngay, phải chơi lại lần đầu. Phần chị ba dặn hồi chiều làm gã rối tung mù cả lên. Phần, bỏ nhỡ cuộc gọi quan trọng, mai chúng nó gọi lại than phiền, đường dây nóng chi mà lạnh như Xi Bê Ri, bỏ bu chứ chẳng chơi. Thời buổi này chạy hụt hơi mới có chỗ thơm tho hưởng sái. Nghĩ xong, gã miễn cưỡng đến cái điện thoại chết tiệt đang reo nhấc máy.
- Alo, Văn phòng TT Thủ tướng xin nghe.
- Tôi, TT Pú Tìn đây. Cậu làm ơn nối máy cho tôi gặp anh Ba gấp. Mịa, Cờ Rưm bỏ phiếu xong rồi. Tui cũng đã công nhận sự độc lập của Cờ rưm mà hổng thấy anh Ba lên tiếng ủng hộ là sao? Lập trường thiếu nhất quán thì đừng có trách.
- Dạ, xin chào ngài TT Pú Tìn, Ngài có khoẻ không ạ!? Xin chúc mùng Cờ Rưm giành độc lập thoát khỏi tay phát xít Ucraina! Xin chúc mừng thành công của ngài. Anh Ba tụi em đang mơ ạ! Cần gì ngài cứ trao đổi với em. Sáng mai em báo cáo lại, anh Ba sẽ gọi điện thoại trao đổi với ngài vào sáng mai ạ!
- Làm chính trị chứ có làm tiên tri đâu mà mơ với màng. Đêm nay mà không gặp thì đừng có trách vì sao tui vô tình. Nghe thế gã trợ lý lắp bắp:
- Dạ dạ...xin ngài vui lòng đợi. E sẽ cố đánh thức anh ý dậy hầu chuyện ngài. Gã vội vã lao đến ngự phòng anh Ba rụt rè nhấn chuông. Ngay khi ấy, tiếng chị Ba ỏn ẻn vọng ra:
- Tôi dặn gì chú hồi chiều, chú quên rồi a!? Anh Ba đang ngủ. Thiệt là lũ nuôi ong tay áo! Gã định đáp lại, chợt nghe tiếng anh Ba hổn hển tiếp lời.
- Có chuyện chi quan trọng mà chú gọi anh giờ này? Dạ, có ngài Pú Tìn cần gặp gấp ạ. Nghe tiếng Pú Tìn cần gặp. Anh Ba vội vã mặc cái quần sọt, lao như tên bắn ra khỏi ngự phòng. Bỏ mặc chi Ba đang trong tư thế Ê Và.
- TT nước vệ xin nghe! Í lộn, Em Ba Tũng đây. Đêm hôm khuya khoắt, hẳn có điều chi hệ trọng phiền anh cần tham vấn đến ngu ý thằng em!? Gã Pú Tìn đáp:
- Chú sướng hỉ, việc nhà, việc nước chú đảm khoẻ nhể!? Chợt Pú Tìn đổi giọng.
- À, cái vụ Cờ rưm xong rồi mà hổng thấy chú đánh tiếng chúc mừng hay ủng hộ chi cà!? Chú còn 5 con Ki Lô chưa nhận đó. Việc sáp nhập Crưm thiệt là tốn kém. Sắp tới cần nhiều thứ phải chi. Chú coi lại chuyện tiền nong thanh toán mấy con Kí Lô thế nào nhé! Nghe nói bên quân đội bán cho chú chậm trả? Còn mấy chục con Su nữa thì phải. Mọi chuyện tuỳ chú xử sao cho phải đạo. Thôi chú mần tiếp đi. Hy vọng sớm nhận được phản hồi từ anh Ba nhé!
Nói xong, gã Pú Tìn cúp máy. Anh Ba thẩn thờ nghe tiếng dập máy, như tiếng nổ con Su đâm vào vách núi khi bay biểu diễn ở Sing dạo nào.
Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2014
Chết dưới tay "đồng đội"!?
Trên Tuổi Trẻ có bài, xem link dẫn bên dưới:
Anh Vũ Quang Chương chỉ huy trưởng nhà giàn DK1/6 (Phúc Nguyên) bị chết vì sập giàn trong cơn bão số 8 đêm 12/12/1998. Đây là cơn bão khá yếu, chỉ đạt cấp độ 6, tốc độ gió chỉ tầm vào khoảng (39 - 49 km/h) (http://www.thoitietnguyhiem.net/CSDLBao/CSDLbao.aspx) . Bão số 8 đổ bộ vào bờ biển nước ta ngày 14 tháng 12 năm 1998, từ Bình Định đến Ninh Thuận. Cơn bão có tên quốc tế Faith. Khi đổ bộ vào nước ta đã suy giảm thành áp thấp nhiệt đới và tan biến vào ngày hôm sau. Bão chủ yếu gây mưa lớn nên kéo theo hiện tượng sạt lở đất nghiêm trọng, khiến 40 người chết và mất tích. Ước tính thiệt hại khoảng 15 triệu USD. Trước khi đổ bộ vào VN, cơn bão này đã quét qua Philippines làm 8 người chết và mất tích(theo Wikipediahttps://www.google.com.vn/url?sa=t&rct=j&q=&esrc=s&source=web&cd=2&cad=rja&uact=8&ved=0CDsQygQwAQ&url=http%3A%2F%2Fen.wikipedia.org%2Fwiki%2F1998_Pacific_typhoon_season%23Typhoon_Faith_.28Norming.29&ei=IM8jU5Ec0euTBbWmgKAB&usg=AFQjCNFludvaANNpomLwi_eXrKIfjHKtRA&sig2=TJjFrjp-3pYPSOo_AbC5nw )
Từ các thông tin trên có thể nói rằng cơn bão số 8 không nguy hiểm lắm cho các nhà Giàn xây dựng trên các đảo ở Trường Sa. Bởi vì thông thường các nhà giàn xây dựng trên biển đều có thể chịu được các cấp bão lớn từ cấp 12 trở lên. Bởi không ai có thể nhân danh sự nghèo đói, lạc hậu mà cất nhà giàn như cái nhà chòi yếu ớt giữa biển khơi làm công tác canh giữ chủ quyền biển đảo.
Như vậy chuyện nhà giàn DK1/6(Phúc Nguyên) bị sập trong cơn bão số 8 năm 1998 có thể nói là do chất lượng xây cất của các đơn vị công binh thời đó quá yếu kém, hoặc vả là xây dựng mà không tính toán đến khả năng chịu đựng các yếu tố thời tiếc khắc nghiệt trên biển Đông, nhất là vào các mùa biển động? Ngoài ra, một yếu tố kinh điển không thể không xem xét đến đó là sự tham nhũng kinh hoàng trong các đơn vị xây dựng công trình của Bộ Quốc Phòng, Bộ Công An?
Tham nhũng trong chế độ này rải đều khắp các lĩnh vực. Lĩnh vực nào trọng yếu, bảo vệ sự an nguy của Đảng, của chế độ thì lại càng khủng khiếp hơn nữa. Bởi đơn giản một điều, họ chẳng hề biết sợ ai, ngoài nỗi sợ mình còn không nằm trong hệ thống để và được chia chác trên "gia tài của mẹ, cái gia tài chỉ là một rừng xương khô".
Điều này là hoàn toàn có thật, hiện đã và đang diễn ra kinh hoàng trong nội bộ quân đội và công an.
Chúng ta thường thấy việc thanh tra chỉ diễn ra trong lĩnh vực dân sự và kết quả thanh tra này đều được công bố trên báo chí của Đảng. Có thể các thanh tra này về mặt hiệu quả là chưa đạt (nhìn qua vụ cưuTTT chính phủ Trần Văn Truyền thì rõ), nhưng ít nhiều cũng cho người dân đại khái nắm được những bí mật giường chiếu của tham nhũng.
Tuy nhiên, điều đặc biệt là chưa bao giờ nhà nước dám thanh tra công khai các hoạt động kinh doanh, cũng như mua sắm công của quân Đội!? Cũng có thể, các hoạt động thanh tra có diễn ra nhưng là thanh tra của QĐ và CA, rồi xử lý nội bộ lẫn nhau. Người dân hầu như không thể nắm được những gì đang diễn ra trong lỗ đen đó!
Từ trước đến nay ta có bao giờ nghe nhà nước công bố bất kỳ vụ thanh tra nào có liên quan tài chính đến CA và QĐ? Phải chăng, để đảm bảo sự tận trung của lực lượng vũ trang QĐ-CA nên nhà nước và Đảng ta không dám làm cho mấy ảnh mếch lòng?
Rõ ràng qua vụ sập nhà giàn Phúc nguyên năm 1998, người ta chỉ nghe nói về các hành động quân tử, nghĩa hiệp trước khi chết của anh Chương, nào là lo cho đồng đội an toàn, thu gom tài liệu, rồi là quấn cờ đỏ sao vàng vào người trong lúc nhà giàn sụp đổ!? Rồi thì báo chí nhào vô thêm mắm, dặm muối về cái chết " anh hùng". Mục đích là làm sao cho độc giả mũi lòng, ai cũng ngậm ngùi xúc động mà quên đi nguyên nhân dẫn đến cái chết đáng ra không có này!?
Tự do suy tưởng thì vậy thôi. Cho dù cái suy tưởng ngu ngốc, ảnh hưởng đến sự tận trung của QĐ-CA, cũng chả sao!
Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013
Con "khùng" có bầu!
Mấy hôm nay con bé không đi bán vé số nữa. Cái bụng con bé giờ lặc
lè, nghe đâu đầu tháng sau sẽ chửa đẻ gì đó. Hôm rồi gặp con bé nghe nó
khoe với hàng xóm mà mủi lòng: "Trúc sắp có em bé rồi đó!". Chị hàng xóm
mới hỏi nó mày đẻ em bé thì làm gì nuôi nó. Con bé bảo" không nuôi được
thì tìm ai đó để cho"?
Hồi con bé mới lớn, con nhỏ bị bệnh thiểu năng trí tuệ. Không có cha mẹ, chỉ sống với dì. Nhà nghèo, con bé cứ lang thang đầu trên xóm dưới gặp ai cũng hỏi xin tiền, cảm thấy bất an cho con bé. Mỗi lần gặp mình nó cũng xán tới để xin tiền. Cho tiền, con bé vui lắm. Nhìn dáng con gái dậy thì trong nó mình hơi lo.
Con bé dáng người lùn ngủn nhưng lại sở hữu bầu vú đầy đặn, nẩy nở khác thường. Sớm muộn gì cũng rước hoạ vào thân!
Về nói với vợ, em vào nhà nói với dì nó coi dẫn con bé đi đặt vòng tránh thai. Anh thấy nó thiểu năng, lại hay đi xin tiền hàng xóm, sao lo quá!
Bẳng đi một dạo, túi bụi cơm áo gạo tiền, mình cũng quên nốt con bé dỡ người. Dạo gần đây thấy con bé cầm tập vé số, chạy trên chiếc xe đạp cũ kỹ. Vợ mình nói, con bé thỉnh thoảng về khoe với hàng xóm được ai đó dẫn đi khách sạn rồi cho tiền nữa!?
Chẳng biết cái thằng vô đạo nào làm trò đồi bại. Con bé lo thân còn không xong lại phải lo cưu mang thêm một hình hài vô tội. Không biết rồi tương lai mẹ con bất hạnh này sẽ trôi về đâu?
Cầu mong sao Đảng ta xây xong cái thiên đường Chủ nghĩa xã hội để con khùng và con nó còn có chốn nương nhờ ơn Đảng!
Hồi con bé mới lớn, con nhỏ bị bệnh thiểu năng trí tuệ. Không có cha mẹ, chỉ sống với dì. Nhà nghèo, con bé cứ lang thang đầu trên xóm dưới gặp ai cũng hỏi xin tiền, cảm thấy bất an cho con bé. Mỗi lần gặp mình nó cũng xán tới để xin tiền. Cho tiền, con bé vui lắm. Nhìn dáng con gái dậy thì trong nó mình hơi lo.
Con bé dáng người lùn ngủn nhưng lại sở hữu bầu vú đầy đặn, nẩy nở khác thường. Sớm muộn gì cũng rước hoạ vào thân!
Về nói với vợ, em vào nhà nói với dì nó coi dẫn con bé đi đặt vòng tránh thai. Anh thấy nó thiểu năng, lại hay đi xin tiền hàng xóm, sao lo quá!
Bẳng đi một dạo, túi bụi cơm áo gạo tiền, mình cũng quên nốt con bé dỡ người. Dạo gần đây thấy con bé cầm tập vé số, chạy trên chiếc xe đạp cũ kỹ. Vợ mình nói, con bé thỉnh thoảng về khoe với hàng xóm được ai đó dẫn đi khách sạn rồi cho tiền nữa!?
Chẳng biết cái thằng vô đạo nào làm trò đồi bại. Con bé lo thân còn không xong lại phải lo cưu mang thêm một hình hài vô tội. Không biết rồi tương lai mẹ con bất hạnh này sẽ trôi về đâu?
Cầu mong sao Đảng ta xây xong cái thiên đường Chủ nghĩa xã hội để con khùng và con nó còn có chốn nương nhờ ơn Đảng!
Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013
Con Mun mồ côi!
Tình yêu thương và lòng trắc ẩn có lẽ là cứu cánh duy nhất giúp con người và các loài vật mãi tồn tại trên hành tinh đơn độc và lẻ loi này?
Hai câu chuyện, một trên internet và một trong thực tế đời thường khiến mình không khỏi không suy nghĩ về nó và cảm thấy đời dẫu còn bề bộn những lo toan, toan tính bẩn thỉu của người đời,... Nhưng đâu đó trong góc khuất cuộc sống, vốn đẹp đẽ này vẫn hiện diện vẽ đẹp vĩ đại của sự sống.
Một-câu chuyện internet.
Ba mất. Mẹ nó sợ tuổi xuân trôi qua uổng phí, đi bước nữa.
Nó về ở với Nội. Nội già. Nó làm tất cả.
Nó giống người Châu Phi – đen thùi lũi!
Có người hỏi: "Mày có buồn không?".
Nó yên lặng nhìn xa xăm...
Một chiều, nó dẫn về một con bé, nhỏ hơn.
Nội nhìn nó ngạc nhiên...
Nó ngậm ngùi: Con còn có Nội – nó chẳng còn ai.....
Hai-Con Mun mồ côi mẹ!
Sáng nay ra quán đầu ngõ mua thuốc lá. Nhìn dưới chân ghế, thấy hai con mèo nhỏ xíu. Một con Tam Thể áng chừng hai tháng tuổi, một con mèo Mun cỡ non tháng.
Hình ảnh kỳ lạ, con Tam Thể ngồi chồm hổm bên trên con Mun bé tí tẹo đang vòng tay ôm chặt cứng con Tam thể. Thoạt đầu mình cứ ngỡ con Tam thể chơi ác con mun, lấy thịt đè người. Lấy tay dịch con Tam thể sang bên và la nó: Sao mày chơi gì ác thế, đè em Mun chết ngạt sao?
Dịch con Tam thể nằm xuống, một hình ảnh xúc động phơi ra. Con Mun hai chân trước ôm lấy con tam thể, rúc cái miệng nhỏ xíu của mình vào chỗ núm vú bé xíu của con Tam thể mút lấy mút để.
Điều kỳ lạ, con Tam Thể hầu như không có bất cứ phản ứng gì, nó cứ im lặng để cho con Mun mồ côi thoả mãn cơn đói.
Không biết liệu tình yêu thánh thiện của con Tam thể có khi nào khiến bầu vú thanh tân của nó tiết ra dòng sữa mật ngọt nuôi con Mun mồ côi?
Ba-tình yêu danh định.
Trẻ con và loài vật luôn có sẵn tình yêu thương và lòng trắc ẩn như một đặc ân của thượng đế. Con người, tiếc rằng khi đã lớn "khôn", do giáo dục và những định kiến bám dính khiến chúng ta lần hồi đánh mất đi quà tặng cao quí đó.
Nhìn quanh trong xã hội chúng ta đáng sống, giờ biết tìm đâu lòng trắc ẩn tự nhiên bản thể mà không qua bất kỳ lăng kính nào như hai câu chuyện trên? Hiện tại, cái mà chúng ta được giáo dục là yêu thương sự vật hiện tượng kèm với cái nhãn định kiến đính vào?
Chúng ta được giáo dục phải yêu chế độ XHCN, yêu tổ quốc XHCN, yêu con người XHCN, yêu Đảng quang vinh, yêu Bác đời đời, yêu các dân tộc "tiến bộ" trên thế giới qua lăng kính và góc nhìn đầy khiếm khuyết của những kẻ quyền lực đang chi phối chúng ta.
Chúng ta có quyền yêu thương không danh từ? Yêu thương như thể đứa bé mồ côi đang yêu? Có yêu thương không tính toán như con Tam thể yêu con Mun có số phận nghiệt ngã đáng thương kia?
Không, cái mà chúng ta yêu thương là phải có hình ảnh và yêu thuơng phải được dẫn dắt của những gã chủ chăn bất lương-kẻ luôn cố thòng sợi dây định hướng, thít vào cổ tất cả-toàn thể những con gia súc trong trại súc vật của chúng.
Còn bao lâu!?
Vận tốc trung bình của một người bình thường đi bộ khoảng 5 km/h.
Người già chắc còn độ 3 hay 4/ cây số giờ, cũng còn tuỳ tình trạng sức
khoẻ.
Hồi hôm đi với con gái ngoài phố, bất chợt nhìn thấy hai vợ chồng người mù cũng khá già. Người chồng cầm tập vé số trên tay, một tay chống gậy dò đường. Phía sau lưng, người vợ già bé nhỏ đưa bàn tay phải nhỏ thó túm lấy đôi vai gầy guộc của ông lão, lặng lẽ khó nhọc lê từng bước chân nặng nề nhích từng chút một trên đường mưu sinh.
Không một lời rao, một tiếng gọi người mua kẻ bán. Từng bước, từng bước chân nặng vô thường không hình ảnh, không màu sắc của phố xá đầu đông dường như rộn rã hơn trong mùa giáng sinh mới,...
Kiếp người như gợi nhớ nỗi buồn phôi pha. Mai này, chừng ấy thời gian ta đã đi qua và cũng đang lặng lẽ đi về như thế!?
Thương cho đôi vợ chồng mù già nghèo khó mưu sinh. Buồn cho thân phận có kém gì ông lão bà lão kia ngoài phố? Đồng hồ gõ nhịp đêm tàn. Còn bao lâu nữa ông bà về chốn nghỉ ngơi cho một đời buồn miên viễn!?
Còn bao lâu ta cũng về nơi chốn ấy, bỏ lại sau lưng những mảnh vỡ giấc mộng điên khùng!?
Hồi hôm đi với con gái ngoài phố, bất chợt nhìn thấy hai vợ chồng người mù cũng khá già. Người chồng cầm tập vé số trên tay, một tay chống gậy dò đường. Phía sau lưng, người vợ già bé nhỏ đưa bàn tay phải nhỏ thó túm lấy đôi vai gầy guộc của ông lão, lặng lẽ khó nhọc lê từng bước chân nặng nề nhích từng chút một trên đường mưu sinh.
Không một lời rao, một tiếng gọi người mua kẻ bán. Từng bước, từng bước chân nặng vô thường không hình ảnh, không màu sắc của phố xá đầu đông dường như rộn rã hơn trong mùa giáng sinh mới,...
Kiếp người như gợi nhớ nỗi buồn phôi pha. Mai này, chừng ấy thời gian ta đã đi qua và cũng đang lặng lẽ đi về như thế!?
Thương cho đôi vợ chồng mù già nghèo khó mưu sinh. Buồn cho thân phận có kém gì ông lão bà lão kia ngoài phố? Đồng hồ gõ nhịp đêm tàn. Còn bao lâu nữa ông bà về chốn nghỉ ngơi cho một đời buồn miên viễn!?
Còn bao lâu ta cũng về nơi chốn ấy, bỏ lại sau lưng những mảnh vỡ giấc mộng điên khùng!?
Thượng đế mãi chơi!?
Chị.
Ngoài phố sáng nay lờn vờn cơn mưa phùn lạnh lùng se sắt chớm đông. Người đàn bà tảo tần với đôi quang gánh kẻo kịt vội vã hướng về chợ buổi sớm mai. Đôi gánh kiếm sống của chị là ít trái bình bát chín vàng. Mớ rau dền dại , vài bó rau muống dại hái đâu đó ở trên thửa ruộng ngoại ô nằm chờ qui hoạch. Gánh hàng giá trị thấp nhưng nặng về trọng lượng và nặng niềm hy vọng mong manh cơm áo nhọc nhằn.
Dõi theo bước chân liu xiu với quang gánh nặng cong oằn trên đôi vai chị. Bất chợt cơn mưa rào nặng hạt. Mưa che khuất đi chút hy vọng nắng mai của chuỗi ngày triền miên mưa. Mưa gợi nhớ giọt nước mắt khóc cho em, một tác phẩm còn dang dỡ của tạo hóa!?
Người đàn bà với đôi quang gánh. Dáng đàn bà hoàn hảo. Cặp mông nặng nề, to tròn lắc theo nhịp gánh đong đưa. Mỗi bước chân của chị làm rung lắc nguồn sữa mẹ. Chắc đôi lần làm mẹ? Chị là tác phẩm hoàn hảo của thượng đế, dù chị không đẹp như các nàng kiều nữ nhá nhem nơi góc phố hay tưng bừng lộng lẫy nơi sàn catwalk. Bước chân chị nhún nhảy, lặc lè trĩu nặng gánh mưu sinh đầy bùn lầy của kiếp nghèo khó.
Chị chưa từng có ý nghĩ chị không phải là người đàn bà thật sự. Chị vẫn thế trong thân phận của đàn bà. Chị đã lấy chồng? và gia đình chị hạnh phúc? có không nó không biết. Nó thấy chị nghèo khó bươn bả kiếm sống bằng gánh hàng rau của người nghèo. Chị có mơ mình giống chân dài nào đó không khi còn son trẻ? Chị thực tế với nhan sắc của mình và sống chân thành cùng với thân phận trong một ngõ về lầy lội
Mỗi sáng may chị qua đây, nhọc nhằn ngày mưa hay nắng. Đôi bàn tay chai sần đếm mấy đồng tiền lẻ sau buổi chợ trưa. Chị trở về nhà cùng cái gánh nhẹ tênh và thánh thiện. Một nải chuổi. với vài quả ủ dột. Mấy con cá biển mềm nhũn nhẻo, thu lu trong cái bọc nylon vàng ệt. Con đường xưa lối cũ của buổi sớm mai, chị đang quay về.
Nàng.
Nàng lặng lẽ ra vào phục vụ phòng VIP. Dáng nàng thanh thoát, chiếc cổ cao gầy gợi cho thằng say một ảo vọng ngất ngây. Cái ảo vọng đàn bà đẹp và sự sa đọa của bản năng. Không mơ chiếm nàng để thỏa mãn dục tính. Nhưng mơ một giấc mơ kỳ lạ, chả kém phần tội lỗi-giấc mơ của thuở chúa tạo dựng Adam nơi vườn địa đàng.
Không biết giấc mơ ấy đã hạnh ngộ thế nào với ý chúa?
Nó chỉ thấy nàng vụng về che dấu một chút gì đó thân phận nàng. Nàng tránh lại quá gần những gã say khiếm nhã. Nàng, người đàn bà chuyển giới nửa vời thô vụng. Ước mơ đàn bà trong nàng trỗi dậy mới buồn và thánh thiện làm sao! Nàng mơ mình thành người đàn bà hoàn hảo? Nàng mơ một tình yêu trai gái đúng nghĩa? Giấc mơ ấy của đời nàng có xa vời? Nó không biết, chỉ biết nàng gói ghém thân phận mình trong hình hài "thiếu nữ" buồn tênh bằng đôi mắt mộng nước của nàng....mỗi khi nhoẻn nụ cười....buồn!
Ngoài phố sáng nay lờn vờn cơn mưa phùn lạnh lùng se sắt chớm đông. Người đàn bà tảo tần với đôi quang gánh kẻo kịt vội vã hướng về chợ buổi sớm mai. Đôi gánh kiếm sống của chị là ít trái bình bát chín vàng. Mớ rau dền dại , vài bó rau muống dại hái đâu đó ở trên thửa ruộng ngoại ô nằm chờ qui hoạch. Gánh hàng giá trị thấp nhưng nặng về trọng lượng và nặng niềm hy vọng mong manh cơm áo nhọc nhằn.
Dõi theo bước chân liu xiu với quang gánh nặng cong oằn trên đôi vai chị. Bất chợt cơn mưa rào nặng hạt. Mưa che khuất đi chút hy vọng nắng mai của chuỗi ngày triền miên mưa. Mưa gợi nhớ giọt nước mắt khóc cho em, một tác phẩm còn dang dỡ của tạo hóa!?
Người đàn bà với đôi quang gánh. Dáng đàn bà hoàn hảo. Cặp mông nặng nề, to tròn lắc theo nhịp gánh đong đưa. Mỗi bước chân của chị làm rung lắc nguồn sữa mẹ. Chắc đôi lần làm mẹ? Chị là tác phẩm hoàn hảo của thượng đế, dù chị không đẹp như các nàng kiều nữ nhá nhem nơi góc phố hay tưng bừng lộng lẫy nơi sàn catwalk. Bước chân chị nhún nhảy, lặc lè trĩu nặng gánh mưu sinh đầy bùn lầy của kiếp nghèo khó.
Chị chưa từng có ý nghĩ chị không phải là người đàn bà thật sự. Chị vẫn thế trong thân phận của đàn bà. Chị đã lấy chồng? và gia đình chị hạnh phúc? có không nó không biết. Nó thấy chị nghèo khó bươn bả kiếm sống bằng gánh hàng rau của người nghèo. Chị có mơ mình giống chân dài nào đó không khi còn son trẻ? Chị thực tế với nhan sắc của mình và sống chân thành cùng với thân phận trong một ngõ về lầy lội
Mỗi sáng may chị qua đây, nhọc nhằn ngày mưa hay nắng. Đôi bàn tay chai sần đếm mấy đồng tiền lẻ sau buổi chợ trưa. Chị trở về nhà cùng cái gánh nhẹ tênh và thánh thiện. Một nải chuổi. với vài quả ủ dột. Mấy con cá biển mềm nhũn nhẻo, thu lu trong cái bọc nylon vàng ệt. Con đường xưa lối cũ của buổi sớm mai, chị đang quay về.
Nàng.
Nàng lặng lẽ ra vào phục vụ phòng VIP. Dáng nàng thanh thoát, chiếc cổ cao gầy gợi cho thằng say một ảo vọng ngất ngây. Cái ảo vọng đàn bà đẹp và sự sa đọa của bản năng. Không mơ chiếm nàng để thỏa mãn dục tính. Nhưng mơ một giấc mơ kỳ lạ, chả kém phần tội lỗi-giấc mơ của thuở chúa tạo dựng Adam nơi vườn địa đàng.
Không biết giấc mơ ấy đã hạnh ngộ thế nào với ý chúa?
Nó chỉ thấy nàng vụng về che dấu một chút gì đó thân phận nàng. Nàng tránh lại quá gần những gã say khiếm nhã. Nàng, người đàn bà chuyển giới nửa vời thô vụng. Ước mơ đàn bà trong nàng trỗi dậy mới buồn và thánh thiện làm sao! Nàng mơ mình thành người đàn bà hoàn hảo? Nàng mơ một tình yêu trai gái đúng nghĩa? Giấc mơ ấy của đời nàng có xa vời? Nó không biết, chỉ biết nàng gói ghém thân phận mình trong hình hài "thiếu nữ" buồn tênh bằng đôi mắt mộng nước của nàng....mỗi khi nhoẻn nụ cười....buồn!
Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013
Càng nhúng tay vào càng phá nát mọi thứ.

Nhìn lại vụ lùm xùm ở Chân Long tự, xã Chàng Sơn, huyện Thạch Thất, Hà Tây gần đây thấy một điều đáng phỉ nhổ. Nhà sư đem tượng cổ của chùa ném xuống sống và đem tượng mình về đặt trong chính điện cho dân làng vào chiêm bái, thờ cúng ngay khi mình(lão trụ trì chùa) còn sống! Quả thật đây là câu chuyện động trời xưa nay hiếm, về cái sự thô bỉ ổi được đẩy lên tới tận mây xanh.
Chính cái hành động vô đạo của lão hoà thượng đã đẩy dân chúng bức xúc, lôi tượng khỏi bệ thờ và kéo đi giễu nhại ngoài phố, đùa giỡn, nhét thuốc lá vào hai lỗ mũi, bẹo tai, diễn những màn võ vovinam trước bức tượng,..


Từ cái việc làm kỳ quặc của lão hoà thượng trụ trì Chân Long Tự cũng đã có nhiều lời bình cho rằng đạo phật nước nhà đang trong thời kỳ mạt pháp nên mới sinh ra nông nỗi. Nào là tu thì ít nhưng háo danh thì nhiều, mưu cầu cả lơi ích tiền tài, chức tước,...
Chuyện tu hành xưa nay là để cứu nhân độ thế, chứ nào đâu vướng luỵ, mưu cầu danh vọng, tự mình ngưỡng mộ chiêm bái mình và bắt dân cúng bái, ngưỡng mộ mình một cách quái đản như thế. Nhìn rộng ra, thấy nỗi lên một điều đáng suy ngẫm. Chính sự khuynh loát, muốn kiễm soát, can thiệp của Đảng cộng sản trong chuyện tín ngưỡng và sùng bái của người dân nên mới sinh ra cớ sự.
Nhìn lại lịch sử lãnh đạo của cộng sản thấy điều này khá rõ. Ngày xưa khi mới nắm chính quyền cho tôn giáo là thuốc phiện, làm ru ngủ, mất tinh thần đấu tranh giai cấp của công dân. Tôn giáo về hùa với giai cấp thống trị,...nên những người cộng sản "chân chính" ra tay đập phá chùa chiền, cơ sở thờ tự của tôn giáo từ phật giáo đến công giáo. Ngăn cản dân chúng tín ngưỡng và cúng bái, tịch thu đất đai, cơ sở thờ tự. tuyên truyền xằng bậy đủ kiểu, với mục đích là làm sao cho dân chúng khinh ghét tôn giáo. Thậm chí ngăn cản, chỉ trích những người sùng đạo,...Chính vì thế mà đã từng có cuộc nổi dậy của người dân công giáo vùng Quỳnh Lưu, Nghệ An năm 1956. Cuộc nỗi dậy này bị chính quyền cộng sản "non trẻ" thời đó đàn áp đẫm máu.
Về sau, khi hiểu rằng mọi hành động đó cũng chả làm suy yếu tôn giáo thì họ quay sang thoả hiệp với tôn giáo và cùng chung sống hoà bình, nhưng đổi lại hình thức là can thiệp sâu vào trong nội bộ tôn giáo. Sự can thiệp thô bạo này đã hình thành nên hai giáo hội. Một-Giáo hội phật giáo Việt Nam, giáo chủ vừa Viên tịch-Thích Thanh Bốn. Hai-Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, với người đứng đầu- Đức Tăng Thống Thích Quãng Độ. Ở cái giáo hội do đại giáo chủ quá cố Thích Thanh Bốn lãnh đạo thì hầu như chịu sự xỏ mũi 100% của Đảng. Còn Giáo hội phật giá VNTN của Thích Quảng Độ không chấp nhận bất kỳ hình thức chi phối nào của Đảng. Chính vì điều này tổ chức của ngài Thích Quãng Độ bị đặt ra ngoài vòng pháp luật và người lãnh đạo của tổ chức bị câu lưu trong nhiều năm nay tại Thanh Minh Thiền Viện Sài Gòn.
Có khá nhiều những lời đồn đại và cả những dẫn chứng về nguồn gốc công an của nhà sư Bốn Đại Tá. Ngay trên Wikipedia người ta cũng đọc thấy nhà sư từng tham gia kháng chiến chín năm chống Pháp, theo Việt Minh,.. Chính cái nguồn gốc này mà sư làm giáo chủ thì cũng đủ hiểu sự Can thiệp và vai trò của Đảng như thế nào rồi.
Rồi từ cái hệ thống bất minh cao cấp(bao gồm người của Đảng được cài cắm, bổ nhiệm, người hợp lòng Đảng) này sẽ làm nốt cái việc bổ nhiệm, cài cắm các sư thầy về trụ trì các chùa. Tuỳ vị trí từng chùa mà(dân cúng bái nhiều, chùa cao cấp hay chùa mạt phước xa xôi nơi khỉ ho cò gáy,..) có sự bổ nhiệm khác nhau. Sư thầy đức cao?, học vị cao?, hiểu ý Đảng, thậm chí người của Đảng, hoặc phải được Đảng đồng ý,..Cụ thể như nhà sư Đại tá Thích Thanh Quyết...Toán chẳng hạn, Trụ trì chùa Ngọc Khánh-Ngã tư Sở, kiêm đại biểu quấc hội số 13. Nội cái nguồn gốc học tiến sĩ phật học ở Trung Quốc của Lão Quyết cũng là thắc mắc thú vị! Ngài Bốn Đại tá trước đây cũng từng là đại biểu quất hội nốt. Chính cái hệ thống phân phối, bổ nhiệm không qua tu tập, không hiểu cốt tuỷ phật giáo,... nên cách hành xử như nhà sư ở chùa Chân Long cũng là lẽ thường.
Ngoài ra còn một số giáo hội nữa mà cộng sản bó tay chưa nghĩ ra cách nào để cài cắm người, can thiệp sâu vào nội bộ của họ được đó là giáo hội Công Giáo, và giáo hội Tin Lành, Phật Giáo Hoà Hảo.
Chính quá trình tu tập lâu dài, cả chục năm theo các lớp thần học của các vị linh mục, mục sư,.. là trở ngại lớn cho Đảng ta. Bởi với phật giáo thì bất kỳ ai, bất kỳ thằng cha căng chú kiết nào đó cũng có thể trở thành nhà sư, chỉ cần cạo đầu xuống tóc quy y ở bất cứ chùa quốc doanh nào được bảo kê bởi nhà nước là Ok. Phóc một cái trở thành Đại sư ngay, nắm các vị trí lãnh đạo giáo hội, chùa to, nhiều xôi quẳng, vị trí đắc địa, dân chúng xì sụp cúng bái đông như kiến, tiền bạc cúng dường nhiều như quân Nguyên.
Do bởi không can thiệp, bố trí cài cắm phe ta vào GHCG,..nên giữa Đảng ta và tôn giáo này thường lục đục suốt, bằng mặt chớ có bằng lòng, lúc nào cũng ghìm ghìm nhau. Nói thật không vì cái tính quốc tế của nó có lẽ mấy chả cũng bứng đạo này khỏi Việt Nam lâu rồi,.hehehehe. Và cũng vì không có bàn tay của kẻ vô đạo thọc vào quậy phá nên công giáo ít bị điều tiếng, tu hành đúng nghĩa, các cha được bổ nhiệm về nhà chúa phải là những người có tài và đức hạnh cao, được giáo dân sở tại đồng ý. Điều thú vị nữa là chả ai gọi mấy vị linh mục, mục sư,.. là cha quốc doanh như bên phật giáo cả! hihihihi

Thực tế đã chỉ ra, bất kỳ lĩnh vực chi mà có sự chi phối, nhúng bàn tay của Đảng vào đều nát bét như tương bần. Từ giáo dục, y tế, kinh tế, truyền thông, bóng đá,....
Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013
Yêu người trong bóng tối.
Trong tác phẩm "Tên của Khí trời", một tác phẩm của nhà văn Mexico,
Alberto Ruy Sanchez. Tác phẩm thuộc dạng phủ định siêu hình cực kinh
điển trường phái triết học về tình yêu và đam mê dục vọng. Tác phẩm mô
tả nhân vật chính, người thiếu nữ tên Fatma. Người con gái kỳ lạ này có
một đời sống cực kỳ bí ẩn, đặc biệt là cái nhìn kỳ lạ của nàng nơi khung
cửa sổ.
Cái nhìn của nàng khiến dân làng xì xáo bàn tán khôn nguôi. Rất rất nhiều người mô tả cái nhìn và đời sống bí ẩn của nàng theo góc nhìn và quan điểm khác nhau. Riêng chỉ có tay nhà buôn- người bán những quả hạnh nhân thì khẳng định chắc như đinh đóng cốt rằng nàng yêu một người đàn ông chỉ đến gặp nàng trong bóng tối! Thế rồi gã nhà buôn bắt đầu dẫn chứng câu chuyện kỳ lạ của mình.
Rằng, lão nhà buôn có một người ông. Ông của lão trước đây cũng là một nhà buôn lừng danh. Ông lấy một bà vợ, con của quan thống đốc vùng. Chính cuộc hôn nhân giàu có đã khiến cho công việc buôn bán của ông Ahmed-Alabí mở rộng ra khắp vùng.
Cứ mỗi lần sau chuyến buôn bán xa trở về, ông Ahmed-Alabí đem theo về rất nhiều hàng hoá là những quả hạnh nhân, vàng, thuốc súng và những người nữ nô lệ tình dục cho ông ta-người có những cặp mắt đẹp và buồn như những quả hạnh nhân thanh mảnh.
Một sáng nọ, khi ông Ahmed-Alabí thức dậy thấy dương vật mình cương cứng đến nỗi sau nhiều giờ trôi qua nó trở nên đau đớn khủng khiếp. Điều làm khiến các bà vợ và các nguòi tình của ông bất ngờ là kích thước và sự đàn hồi của nó lại to lớn đến thế. Nhiều bà vợ có kinh nghiệm tình ái với ông cũng chả giúp được gì. Mỗi khi đụng vào chỉ càng khiến nó phình to ra hơn mà thôi. Các nữ nô lệ tình dục của ông cũng bất lực. Mấy mụ phù thuỷ xoa thuốc mỡ của con dông mào gà càng làm cho ông lão ngứa ngái bội phần. Còn đám bác sĩ thì bị đuổi ra khỏi cửa ngay khi họ khua khoắng con dao mỗ của mình.
Nỗi khổ kỳ lạ của ông Ahmed kéo dài sáu mươi ngày, sau đó thì nó tự động xẹp xuống. Trong suốt sáu mươi ngày thống khổ đó thì chen lẫn nỗi thống khổ là những tiếng thét hân hoan không ngừng ngay chổ dương vật căng cứng của ông ta phọt ra một dung dịch màu trắng mà có lẽ lần nào cũng tan vào không khí, cứ như một sinh thể khổng lồ, tham lam nuốt chửng.
Người ta cũng được biết rằng sau đó thì ông ngủ nhiều hơn. Trong giấc ngủ ông gặp lại các nữ nô lệ có đôi mắt màu hạnh nhân. Trong giấc ngủ, nghe thấy tiếng nói của ông bằng thứ ngôn ngữ kỳ lạ mà chả ai hiểu.
Sau những giấc mơ kỳ lạ ấy, người ta thấy trên dương vật của Ahmed có hình con nhện màu đỏ ngày càng lớn hơn tương phản với cái dương vật của ông nhăn nheo rúm ró và trở nên nhỏ xíu.
Mấy tuần sau thảm hoạ dục vọng ấy như thường lệ những sứ giả lái buôn trở về mang theo nhiều hàng hoá. Ông già hộc tốc chạy ra xem nhưng ông phẫn nộ không thấy người nữ nô lệ nào được mang về thoả mãn nỗi nhớ thương cho ông. Các sứ giả kể cho ông lão biết vì sao họ không mang về dù chỉ một nữ nô lệ;
Khi những người sứ giả đến một vùng đất mới thường họ phải vào đó yết kiến người cai quản để được yên ổn làm ăn. Họ gặp một người phụ nữ cai quản cả vùng đất và con người. Nàng có cả quân đội, thư viện.
Ngay khi gặp họ, bà chất vấn các sứ giả về người đã cử họ đến đây, về những điều nhỏ nhặt nhất, về những tham vọng của ông, về những mụt ruồi nhỏ xíu của ông, và nhiều chi tiết nữa. Trong đó có chi tiết về đam mê tình ái của ông và sở thích của ông về các nữ nô ngoại quốc.
Khi đêm xuống bà kết thúc cuộc tra hỏi và nói: "Vị chúa tể hùng mạnh của các người liệu có biết rằng ông ta có thể chết vì sự mỏng manh, do đã bành trướng quá đáng vì sự lạm dụng những dục vọng của ông ta?"
Ngày hôm sau bà xuất hiện cùng với bốn nữ tỳ xinh đẹp nhất. Sự sinh đẹp của họ cũng khiến bất kỳ kẻ nào bên các nàng như giữa cơn lốc xoáy và không sao kiềm chế nỗi. Trước khi đi bà ra lệnh xăm lên người mỗi nàng 1/4 hình con nhện màu đỏ.
Trong hành trình sáu mươi ngày trở về, từng cô chết một cách kỳ quặc và rồi câu chuyện xảy ra như đã kể trên.
Câu chuyện bí hiểm trên cũng tương đồng khá lạ lùng với tham vọng quá đáng về quyền lực và chính trị của con người. Có những kẻ suốt đời chạy theo dục vọng quyền lực để rồi khi chết đi trong tay trắng quyền lực. Ông Ahmed trong "Tên của khí trời" chỉ có mỗi đam mê dục vọng mà cái dương vật còn làm ông khổ bội phần. Những kẻ đam mê dục vọng quyền lực thống trị thiên hạ chính là những gã yêu người trong bóng tối. Vì vậy bản thân chúng sẽ có vô số các sinh thực khí mọc trên khắp cơ thể. Và rồi một ngày nào đó vị chúa tể của phủ định siêu hình sẽ gửi đến cho hắn nhiều nữ tỳ xinh đẹp. Khi ấy, không phải chỉ có một mà có hàng trăm sinh thực khí đồng loạt cương cứng, đồng loạt phọt ra các dịch nhờn màu trắng, kết hợp với đồng loạt tiến hoan ca vì tự sướng mà chúng gieo khắp các nẻo trần gian sẽ tuôn ra ào ạt như thác vỡ bờ. Kỳ lạ thay, cái đám mây màu trắng nhờ nhờ mùi sinh thực khí ấy cũng nhanh chóng biến mất bởi cái hố đen khổng lồ-thành quả của quá khứ tàn lụi tợ như cái phủ định của phủ định ừng ực nuốt lấy, nuốt để!
Cái nhìn của nàng khiến dân làng xì xáo bàn tán khôn nguôi. Rất rất nhiều người mô tả cái nhìn và đời sống bí ẩn của nàng theo góc nhìn và quan điểm khác nhau. Riêng chỉ có tay nhà buôn- người bán những quả hạnh nhân thì khẳng định chắc như đinh đóng cốt rằng nàng yêu một người đàn ông chỉ đến gặp nàng trong bóng tối! Thế rồi gã nhà buôn bắt đầu dẫn chứng câu chuyện kỳ lạ của mình.
Rằng, lão nhà buôn có một người ông. Ông của lão trước đây cũng là một nhà buôn lừng danh. Ông lấy một bà vợ, con của quan thống đốc vùng. Chính cuộc hôn nhân giàu có đã khiến cho công việc buôn bán của ông Ahmed-Alabí mở rộng ra khắp vùng.
Cứ mỗi lần sau chuyến buôn bán xa trở về, ông Ahmed-Alabí đem theo về rất nhiều hàng hoá là những quả hạnh nhân, vàng, thuốc súng và những người nữ nô lệ tình dục cho ông ta-người có những cặp mắt đẹp và buồn như những quả hạnh nhân thanh mảnh.
Một sáng nọ, khi ông Ahmed-Alabí thức dậy thấy dương vật mình cương cứng đến nỗi sau nhiều giờ trôi qua nó trở nên đau đớn khủng khiếp. Điều làm khiến các bà vợ và các nguòi tình của ông bất ngờ là kích thước và sự đàn hồi của nó lại to lớn đến thế. Nhiều bà vợ có kinh nghiệm tình ái với ông cũng chả giúp được gì. Mỗi khi đụng vào chỉ càng khiến nó phình to ra hơn mà thôi. Các nữ nô lệ tình dục của ông cũng bất lực. Mấy mụ phù thuỷ xoa thuốc mỡ của con dông mào gà càng làm cho ông lão ngứa ngái bội phần. Còn đám bác sĩ thì bị đuổi ra khỏi cửa ngay khi họ khua khoắng con dao mỗ của mình.
Nỗi khổ kỳ lạ của ông Ahmed kéo dài sáu mươi ngày, sau đó thì nó tự động xẹp xuống. Trong suốt sáu mươi ngày thống khổ đó thì chen lẫn nỗi thống khổ là những tiếng thét hân hoan không ngừng ngay chổ dương vật căng cứng của ông ta phọt ra một dung dịch màu trắng mà có lẽ lần nào cũng tan vào không khí, cứ như một sinh thể khổng lồ, tham lam nuốt chửng.
Người ta cũng được biết rằng sau đó thì ông ngủ nhiều hơn. Trong giấc ngủ ông gặp lại các nữ nô lệ có đôi mắt màu hạnh nhân. Trong giấc ngủ, nghe thấy tiếng nói của ông bằng thứ ngôn ngữ kỳ lạ mà chả ai hiểu.
Sau những giấc mơ kỳ lạ ấy, người ta thấy trên dương vật của Ahmed có hình con nhện màu đỏ ngày càng lớn hơn tương phản với cái dương vật của ông nhăn nheo rúm ró và trở nên nhỏ xíu.
Mấy tuần sau thảm hoạ dục vọng ấy như thường lệ những sứ giả lái buôn trở về mang theo nhiều hàng hoá. Ông già hộc tốc chạy ra xem nhưng ông phẫn nộ không thấy người nữ nô lệ nào được mang về thoả mãn nỗi nhớ thương cho ông. Các sứ giả kể cho ông lão biết vì sao họ không mang về dù chỉ một nữ nô lệ;
Khi những người sứ giả đến một vùng đất mới thường họ phải vào đó yết kiến người cai quản để được yên ổn làm ăn. Họ gặp một người phụ nữ cai quản cả vùng đất và con người. Nàng có cả quân đội, thư viện.
Ngay khi gặp họ, bà chất vấn các sứ giả về người đã cử họ đến đây, về những điều nhỏ nhặt nhất, về những tham vọng của ông, về những mụt ruồi nhỏ xíu của ông, và nhiều chi tiết nữa. Trong đó có chi tiết về đam mê tình ái của ông và sở thích của ông về các nữ nô ngoại quốc.
Khi đêm xuống bà kết thúc cuộc tra hỏi và nói: "Vị chúa tể hùng mạnh của các người liệu có biết rằng ông ta có thể chết vì sự mỏng manh, do đã bành trướng quá đáng vì sự lạm dụng những dục vọng của ông ta?"
Ngày hôm sau bà xuất hiện cùng với bốn nữ tỳ xinh đẹp nhất. Sự sinh đẹp của họ cũng khiến bất kỳ kẻ nào bên các nàng như giữa cơn lốc xoáy và không sao kiềm chế nỗi. Trước khi đi bà ra lệnh xăm lên người mỗi nàng 1/4 hình con nhện màu đỏ.
Trong hành trình sáu mươi ngày trở về, từng cô chết một cách kỳ quặc và rồi câu chuyện xảy ra như đã kể trên.
Câu chuyện bí hiểm trên cũng tương đồng khá lạ lùng với tham vọng quá đáng về quyền lực và chính trị của con người. Có những kẻ suốt đời chạy theo dục vọng quyền lực để rồi khi chết đi trong tay trắng quyền lực. Ông Ahmed trong "Tên của khí trời" chỉ có mỗi đam mê dục vọng mà cái dương vật còn làm ông khổ bội phần. Những kẻ đam mê dục vọng quyền lực thống trị thiên hạ chính là những gã yêu người trong bóng tối. Vì vậy bản thân chúng sẽ có vô số các sinh thực khí mọc trên khắp cơ thể. Và rồi một ngày nào đó vị chúa tể của phủ định siêu hình sẽ gửi đến cho hắn nhiều nữ tỳ xinh đẹp. Khi ấy, không phải chỉ có một mà có hàng trăm sinh thực khí đồng loạt cương cứng, đồng loạt phọt ra các dịch nhờn màu trắng, kết hợp với đồng loạt tiến hoan ca vì tự sướng mà chúng gieo khắp các nẻo trần gian sẽ tuôn ra ào ạt như thác vỡ bờ. Kỳ lạ thay, cái đám mây màu trắng nhờ nhờ mùi sinh thực khí ấy cũng nhanh chóng biến mất bởi cái hố đen khổng lồ-thành quả của quá khứ tàn lụi tợ như cái phủ định của phủ định ừng ực nuốt lấy, nuốt để!
Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013
Mần răng gọi là giáo dục công dân hè!?
Hôm nay buồn vớ vẩn, mượn thằng con đang học lớp 10 quyển sách giáo dục
công dân. Sách do nhà xuất bản giáo dục làm. Tổng Chủ biên kiêm chủ biên
Mai Văn Bính và các chủ biên khác Lê Thanh Hà,-Nguyễn Thị Thanh Mai-Lưu
Thu Thuỷ. Nói thật, đọc xong quyển cái gọi là giáo dục công dân này
mình mới thấy cái xã hội này nát bét như tương tàu là phải thôi.
Phần mục lục sách chia làm mười sáu bài. Phần thứ nhất có chín bài, với mục tiêu cốt lõi là Giáo dục công dân với việc hình thành thế giới quan và phương pháp luận khoa học. Trong phần này chủ yếu giáo dục học sinh hiểu khái niệm cơ bản về triết học Mác-Lê Nin. Hiểu tính ưu việt của chủ nghĩa duy vật biện chứng. Tính tiêu cực của chủ nghĩa duy tâm. Nhận thức khách quan về chủ nghĩa tư bản tất yếu diệt vong. Chủ nghĩa cuối cùng của loài người tất yếu đạt-CNXH,...Nói chung ở phần nhứt, thiệt đa phần là đại ngôn, cấp tiến, hàn lâm bác học. Cỡ ngu ngu như mình học chỉ có nước thi đi thi lại mấy lần cũng chưa chắc! Phần hai bàn về công dân với đạo đức gồm bảy bài.
Mục đích cách soạn giáo trình hàn lâm bác học này là làm sao cho học sinh được nhồi sọ, tẩy não hình thành thế giới quan theo kiểu mấy bác công sản thấy và quan niệm. Thấy được thế giới vật chất tồn tại khách quan ra làm sao. Theo cái kiểu hình thành xã hội loài người từ cộng sản nguyên thuỷ, chiếm hữu nô lệ, phong kiến,...cuối cùng là xã hội cộng sản phát triển tất yếu!?
Dĩ nhiên, để thấy cái tất yếu đó, học sinh phải được học thế nào đó mà nhìn được sự vận động và phát triển của thế giới vật chất. Ở đây có thể tạm hiểu, dẫu trong quá trình tiến lên cái xã hội tất yếu nay mai tốt đẹp ấy thì trong quá trình vận động ấy sẽ có ít nhiều tiểu tiết khiến cho chúng ta nghi ngờ, xét lại. Nhưng bằng sự kiên định và hiểu rõ quy luật khách quan thì chúng ta-những thế hệ tương lai cứ mãi vững tin vào Đảng, vào chế độ, vào CNXH,...Ngoài ra khi hiểu và nhận thức thế giới tồn tại khách quan giúp con người mới XHCN tương lai-học sinh công cụ biết mà phê phán những quan niệm duy tâm, thần bí xằng bậy về nguồn gốc loài người,..giáo dục công dân kiểu này hổng biết học trò công giáo tiếp thu ra sao ta?
Khi đã hiểu được nguồn gốc vận động, cách thức vận động, khuynh hướng phát triển của sự vật hiện tượng. Người học sẽ thấy được thực tiễn và hiểu được vai trò của thực tiễn đối với nhận thức.
Đối với khuynh hướng phát triển của sự vật hiện tượng. Người học sinh hiểu thế nào là phủ định siêu hình và phủ định biện chứng. Phủ định siêu hình là sự phủ định được diễn ra do sự can thiệp, sự tác động từ bên ngoài, cản trở hoặc xoá bỏ sự tồn tại và phát triển tự nhiên của sự vật. Ví dụ như gió bảo làm đổ cây cối. Con người dùng hóa chất độc hại tiêu diệt sinh vật,...Phủ định biện chứng là sự phủ được diễn ra do sự phát triển của bản thân sự vật hiệntượng, có kế thừa những yếu tố tích cực của sự vật và hiện tượng cũ để phát triển sự vật và hiện tượng mới. Mục đích của cái này giống như nhắc nhở thế hệ người học mai này có ra răng không được quên công ơn Đảng, công ơn bác. Cho dẫu trong quá trình lãnh đạo, làm kinh tế có sai sót ra sao! Bởi trong phủ định biện chứng có hai đặc điểm cơ bản là tính khách quan và tính kế thừa! Và vì thế phải biết tin tưởng vào cái mới tất thắng? Bên cạnh đó còn phải hiểu thế nào phủ định của phủ định theo kiểu của Phê Rô Ăn-Ghen, ví như gieo lúa vậy.
Trong bài 9 bàn về Con người là chủ thể của lịch sử và là mục tiêu phát triển của xã hội. Mục tiêu là nhận biết con người là chủ thể của lịch sử, sáng tạo lịch sử. Có lẽ nhờ đặc điểm sáng tạo lịch sử nên bây giờ học sàm sử...chế hơi bị nhiều!
Khi đã thông đạt các tư tưởng hàn lâm bác học ấy. Học sinh sẽ được học và hiểu các phạm trù đạo đức. Chúng bao gồm các phạm trù nghĩa vụ, lương tâm, nhân phẩm, danh dự và hạnh phúc. Điều thú vị là sau khi hiểu được các phạm trù trên, học sinh sẽ học về tình yêu. Điều đặc biệt là trong bài này chỉ đề cập đến tình yêu nam nữ. Có tình yêu nam nữ rồi thì tiếp tục tới hôn nhân gia đình, cộng đồng, lòng yêu nước, trách nhiệm với tổ quốc. Trong trách nhiệm với tổ quốc có mục phải quan tâm đến đời sống chính trị, thực hiện tốt mọi chủ trương của Đảng, pháp luật của nhà nước; đồng thời vận động mọi người xung quanh cùng thực hiện.
Sau khi đã hiểu và thông tỏ mọi đường lối rồi thì phải tham gia bảo vệ tổ quốc XHCN khi có lâm nguy. Vào lính thì tuyệt đốiTrung thành với tổ quốc, với chế độ chủ nghĩa xã hội. Như vậy nếu đã là công dân mà chỉ trung thành một vế, coi như vứt cống hỉ?
Đọc xong quyển sách, thấy giáo dục công dân kiểu này bỏ mẹ thiệt! Hồi xưa học môn đạo đức chính trị năm 1977 với thầy Trí xồm so với giờ cũng ý chang, có khác là ở tên gọi! chán...........!!!!!!!!!!!!!!!
Phần mục lục sách chia làm mười sáu bài. Phần thứ nhất có chín bài, với mục tiêu cốt lõi là Giáo dục công dân với việc hình thành thế giới quan và phương pháp luận khoa học. Trong phần này chủ yếu giáo dục học sinh hiểu khái niệm cơ bản về triết học Mác-Lê Nin. Hiểu tính ưu việt của chủ nghĩa duy vật biện chứng. Tính tiêu cực của chủ nghĩa duy tâm. Nhận thức khách quan về chủ nghĩa tư bản tất yếu diệt vong. Chủ nghĩa cuối cùng của loài người tất yếu đạt-CNXH,...Nói chung ở phần nhứt, thiệt đa phần là đại ngôn, cấp tiến, hàn lâm bác học. Cỡ ngu ngu như mình học chỉ có nước thi đi thi lại mấy lần cũng chưa chắc! Phần hai bàn về công dân với đạo đức gồm bảy bài.
Mục đích cách soạn giáo trình hàn lâm bác học này là làm sao cho học sinh được nhồi sọ, tẩy não hình thành thế giới quan theo kiểu mấy bác công sản thấy và quan niệm. Thấy được thế giới vật chất tồn tại khách quan ra làm sao. Theo cái kiểu hình thành xã hội loài người từ cộng sản nguyên thuỷ, chiếm hữu nô lệ, phong kiến,...cuối cùng là xã hội cộng sản phát triển tất yếu!?
Dĩ nhiên, để thấy cái tất yếu đó, học sinh phải được học thế nào đó mà nhìn được sự vận động và phát triển của thế giới vật chất. Ở đây có thể tạm hiểu, dẫu trong quá trình tiến lên cái xã hội tất yếu nay mai tốt đẹp ấy thì trong quá trình vận động ấy sẽ có ít nhiều tiểu tiết khiến cho chúng ta nghi ngờ, xét lại. Nhưng bằng sự kiên định và hiểu rõ quy luật khách quan thì chúng ta-những thế hệ tương lai cứ mãi vững tin vào Đảng, vào chế độ, vào CNXH,...Ngoài ra khi hiểu và nhận thức thế giới tồn tại khách quan giúp con người mới XHCN tương lai-học sinh công cụ biết mà phê phán những quan niệm duy tâm, thần bí xằng bậy về nguồn gốc loài người,..giáo dục công dân kiểu này hổng biết học trò công giáo tiếp thu ra sao ta?
Khi đã hiểu được nguồn gốc vận động, cách thức vận động, khuynh hướng phát triển của sự vật hiện tượng. Người học sẽ thấy được thực tiễn và hiểu được vai trò của thực tiễn đối với nhận thức.
Đối với khuynh hướng phát triển của sự vật hiện tượng. Người học sinh hiểu thế nào là phủ định siêu hình và phủ định biện chứng. Phủ định siêu hình là sự phủ định được diễn ra do sự can thiệp, sự tác động từ bên ngoài, cản trở hoặc xoá bỏ sự tồn tại và phát triển tự nhiên của sự vật. Ví dụ như gió bảo làm đổ cây cối. Con người dùng hóa chất độc hại tiêu diệt sinh vật,...Phủ định biện chứng là sự phủ được diễn ra do sự phát triển của bản thân sự vật hiệntượng, có kế thừa những yếu tố tích cực của sự vật và hiện tượng cũ để phát triển sự vật và hiện tượng mới. Mục đích của cái này giống như nhắc nhở thế hệ người học mai này có ra răng không được quên công ơn Đảng, công ơn bác. Cho dẫu trong quá trình lãnh đạo, làm kinh tế có sai sót ra sao! Bởi trong phủ định biện chứng có hai đặc điểm cơ bản là tính khách quan và tính kế thừa! Và vì thế phải biết tin tưởng vào cái mới tất thắng? Bên cạnh đó còn phải hiểu thế nào phủ định của phủ định theo kiểu của Phê Rô Ăn-Ghen, ví như gieo lúa vậy.
Trong bài 9 bàn về Con người là chủ thể của lịch sử và là mục tiêu phát triển của xã hội. Mục tiêu là nhận biết con người là chủ thể của lịch sử, sáng tạo lịch sử. Có lẽ nhờ đặc điểm sáng tạo lịch sử nên bây giờ học sàm sử...chế hơi bị nhiều!
Khi đã thông đạt các tư tưởng hàn lâm bác học ấy. Học sinh sẽ được học và hiểu các phạm trù đạo đức. Chúng bao gồm các phạm trù nghĩa vụ, lương tâm, nhân phẩm, danh dự và hạnh phúc. Điều thú vị là sau khi hiểu được các phạm trù trên, học sinh sẽ học về tình yêu. Điều đặc biệt là trong bài này chỉ đề cập đến tình yêu nam nữ. Có tình yêu nam nữ rồi thì tiếp tục tới hôn nhân gia đình, cộng đồng, lòng yêu nước, trách nhiệm với tổ quốc. Trong trách nhiệm với tổ quốc có mục phải quan tâm đến đời sống chính trị, thực hiện tốt mọi chủ trương của Đảng, pháp luật của nhà nước; đồng thời vận động mọi người xung quanh cùng thực hiện.
Sau khi đã hiểu và thông tỏ mọi đường lối rồi thì phải tham gia bảo vệ tổ quốc XHCN khi có lâm nguy. Vào lính thì tuyệt đốiTrung thành với tổ quốc, với chế độ chủ nghĩa xã hội. Như vậy nếu đã là công dân mà chỉ trung thành một vế, coi như vứt cống hỉ?
Đọc xong quyển sách, thấy giáo dục công dân kiểu này bỏ mẹ thiệt! Hồi xưa học môn đạo đức chính trị năm 1977 với thầy Trí xồm so với giờ cũng ý chang, có khác là ở tên gọi! chán...........!!!!!!!!!!!!!!!
Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013
Chim sẻ lều.
Chim sẻ lều.http://www.youtube.com/watch?v=E1zmfTr2d4c
Trên trang BBC Nature Wild life có một bài giới thiệu về loài chim sẻ lều khá hay. Loài này sống ở phía tây đảo New Guineé thuộc Indonesia. Loài chim có kích thước khá nhỏ, tương tự như chim sẻ ta của Việt Nam. Nhưng chúng có một đặc tính độc đáo là có thể bắt chước được nhiều tiếng hót của các loài chim khác nhau. Sở dĩ chúng có tên là chim sẻ lều vì chúng có biệt tài thu hút bạn tình(con chim mái) bằng cách dùng các cành cây nhỏ để xây dựng thành các túp lều nhỏ.
Theo David Sir thì loài chim này thường bỏ ra một thời gian khá dài để xây dụng cái lều (bower) của chúng hết sức công phu. Sau khi lều( phòng tân hôn) đã xây dựng xong, chúng dùng các màu sắc khác nhau để trang trí căn phòng của chúng. Chính màu sắc và tính độc đáo, sáng tạo, không đụng hàng trong trang trí nội thất của lão chim trống sẽ quyết định là người đẹp có siêu lòng hay không.
Trong video clip BBC one quay được là câu chuyện hai gã chim sẻ lều trống đang cạnh tranh xây lều gần nhau để thu hút con mái. Một con thì dùng đá, cành cây, hoa cỏ màu sắc sặc sở để trang trí ngôi nhà động phòng hoa chúc. Gã còn lại cũng làm các công việc tương tự, nhưng có điều đặc biệt thay vì dùng các vật liệu từ tự nhiên để trang trí thì gã lại dùng thêm ....phân nai để trang trí. Cái khốn nạn của gã chim sẻ lều dùng vật liệu trang trí là phân nai có chút rắc rối là ở chỗ. Khi đem cứt nai vào lều, đống phân nai lại sinh nấm dại! Việc nảy sinh nấm dại từ đống phân chết tiệt mà gã ngốc lầm tưởng, khiến gã mất khá nhiều thời gian cho công việc nhổ nấm vứt đi.
Rồi một ngày nọ, khi công việc hoàn tất. Lũ chim cái đến mùa động dục. Tìm đến mấy chiếc lều tình yêu để tham quan và tuyển chọn đức lang quân. Thoạt đầu, nàng chim mái có vẻ bị thu hút bởi căn lều có trang trí phân nai. Nhưng khi vào trong ấy, cô ả đã vội vả thối lui, có lẽ vì ả ngửi phải cái mùi của đám phân!? Nàng bay qua chiếc lều đối thủ không trang trí phân nai. Cô ả bị cuốn hút và chấp nhận ở lại tình tự. Từ trong góc tối căn lều mơ ước, gã háo hức chờ đợi. Nhanh như chớp chàng lao ra. Chỉ cần chút động tác nhẹ nhàng với cô nàng :"tình trong như đã mặt ngoài con e!". Trong vòng tay lạ, em thành đàn bà cho...gã xài phân nai xót xa!
Xem đoạn clip và nghĩ về thân phận con người sao mà xót xa và buồn tẻ thế. Con vật đến với nhau, bị thu hút nhau bằng các sự kiện. Các sự kiện quyết định chúng có gắn bó hay không mà chả cần thuyết phục, bởi chúng là hình ảnh của sự thật. Đâu đó trong cõi con người có lắm gã nhặt dúm phân nai về trang trí tư tưởng và dùng quyền uy của mình thuyết phục rằng, nó chả phải là cứt nai. Bất hạnh thay cho những ai liều chết, dám chống lại cái ý nghĩ ảo tưởng mà gã ấy đã bị dính chặc vào tận trí não!
Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013
Mohamed Bouazizi Việt Nam.
Hiện nay lên google search gõ cụm từ người đàn ông tự thiêu tại công
an phường tám quận ba ta nhận được rất nhiều từ khóa liên quan đến cái
chết đầy đau thương của người đàn ông bất hạnh này. Đa phần trong đó đều
dẫn đến các tìm kiếm nói về vụ tự thiêu sơ sài và đại khái như không rõ
lý do. Riêng báo Thanh Niên thì có vẻ mần ăn kỹ lưỡng hơn khi cho rằng
người đàn ông xấu số này có tên là Đỗ Giang Đông, tên thường gọi là Sơn,
37 tuổi quê Thái Bình(lại cũng Thái BÌnh) thiếu nợ giang hồ 2 triệu, sợ
chúng truy sát nên tự thiêu? Trong đó báo pháp luật TP HCM thì đăng chi
tiết hơn rằng mặc dù bị phỏng nặng, nhưng anh Sơn vẫn còn tỉnh táo và
thú nhận với công an khi lấy lời khai rằng do thiếu nợ nên bế tắc tìm
đến cái chết???? Nói chung đây là cái chết đẹp không có gì mà ầm ĩ!
Tuy nhiên theo một nguồn tin chưa biết chính xác mức độ nào, thì được biết người dân khu vực đó cho rằng ông này làm nghề bơm vá xe tại một con hẻm trên đường Pasteur cũng khá lâu rồi. Người dân khu vực không biết nhà cửa ông ta ở đâu. Chỉ biết là ông ta ăn ngủ và hành nghề luôn tại đó. Trước ngày người đàn ông tự thiêu tại cổng công an phường 8 Quận 3 thì nghe nói rằng ông vừa bị công an phường này hốt toàn bộ đồ nghề của anh ta, chắc vì cái tội lấn chiếm lòng lề đường bất hợp pháp? Trong đó bao gồm cả cái máy bơm hơi có giá trị nhất.
Ở Việt Nam, đặc biệt là tại các đô thị lớn như Sài Gòn, Hà Nội,...lòng đường nếu thuê mướn, thỏa thuận hợp pháp với chính quyền sở tại thì có thể kinh doanh làm giàu nhanh chóng.
Buổi sáng ngày 24 tháng 9, người đàn ông này có đến công an phường tám để xin lại các dụng cụ hành nghề nhưng được nói là công an không trả? Buồn tình ông ta đến một cây xăng Petrolimexgóc Pasteur-Võ thị Sáu mua 15 ngàn xăng nhưng cái bình của anh ta đem theo để chứa xăng thì chỉ có thể đựng được 10 ngàn xăng.... Và rồi sự việc bất hạnh xảy ra như báo chí lề phải thông tin.
Câu chuyện tự thiêu của anh thợ sửa xe đường phố Sài Gòn nếu là sự thật như diễn biến đó thì quả thật câu chuyện này khá giống với câu chuyện khởi đầu mùa xuân Ả Rập tại Tunisia. Bắt nguồn tự chuyện tự thiêu của người thanh niên bán rau phản đối cảnh sát cấm không cho anh ta bán rau trên đường phố. Tên anh ta là Mohamed Bouazizi. anh ta tự thiêu ngày 17 tháng 10 năm 2010. Hành động tự thiêu của anh ta đã trở thành chất xúc tác cho khởi nguồn hàng loạt các cuộc biểu tình làm lật đổ chính thể độc tài Tunisia- khiến Tổng thống Zine El Abidine Ben Ali từ chức từ ngày 14 tháng 1 năm 2011, sau 23 năm nắm quyền và kéo theo một loạt các nước Ả Rập khác.
Hành động tự thiêu của Mohamed Bouazizi đã được trao giải Sakharov. Tên đầy đủ là Giải thưởng Tự do Tư tưởng Sakharov là một giải thưởng của Nghị viện châu Âu dành tặng cho những cá nhân hoặc tập thể có nhiều nhiệt tâm và đóng góp vào lãnh vực nhân quyền và tự do tư tưởng.Giải này được đặt theo tên của khoa học gia, nhà bất đồng chính kiến Liên Xô Andrei Dmitrievich Sakharov. Ông được trao tặng giải Nobel Hòa bình vào năm 1975. Giải thưởng này bắt đầu vào năm 1985 và trao hàng năm vào ngày 10 tháng 12 ngày mà bản Tuyên bố chung về Nhân quyền được tổ chức Liên hiệp quốc ký kết.
Hy vọng hành động của người sửa xe nghèo khổ ở Sài Gòn rồi cũng sẽ nhận được giải thưởng Sakharov vì dũng cảm dùng tấm thân mình để biểu đạt tự do mưu cầu kiếm cái ăn lương thiện gấp vạn lần đám quan chức sâu bọ mà chủ tịt Sang đã có lần đề cập.
Tuy nhiên theo một nguồn tin chưa biết chính xác mức độ nào, thì được biết người dân khu vực đó cho rằng ông này làm nghề bơm vá xe tại một con hẻm trên đường Pasteur cũng khá lâu rồi. Người dân khu vực không biết nhà cửa ông ta ở đâu. Chỉ biết là ông ta ăn ngủ và hành nghề luôn tại đó. Trước ngày người đàn ông tự thiêu tại cổng công an phường 8 Quận 3 thì nghe nói rằng ông vừa bị công an phường này hốt toàn bộ đồ nghề của anh ta, chắc vì cái tội lấn chiếm lòng lề đường bất hợp pháp? Trong đó bao gồm cả cái máy bơm hơi có giá trị nhất.
Ở Việt Nam, đặc biệt là tại các đô thị lớn như Sài Gòn, Hà Nội,...lòng đường nếu thuê mướn, thỏa thuận hợp pháp với chính quyền sở tại thì có thể kinh doanh làm giàu nhanh chóng.
Buổi sáng ngày 24 tháng 9, người đàn ông này có đến công an phường tám để xin lại các dụng cụ hành nghề nhưng được nói là công an không trả? Buồn tình ông ta đến một cây xăng Petrolimexgóc Pasteur-Võ thị Sáu mua 15 ngàn xăng nhưng cái bình của anh ta đem theo để chứa xăng thì chỉ có thể đựng được 10 ngàn xăng.... Và rồi sự việc bất hạnh xảy ra như báo chí lề phải thông tin.
Câu chuyện tự thiêu của anh thợ sửa xe đường phố Sài Gòn nếu là sự thật như diễn biến đó thì quả thật câu chuyện này khá giống với câu chuyện khởi đầu mùa xuân Ả Rập tại Tunisia. Bắt nguồn tự chuyện tự thiêu của người thanh niên bán rau phản đối cảnh sát cấm không cho anh ta bán rau trên đường phố. Tên anh ta là Mohamed Bouazizi. anh ta tự thiêu ngày 17 tháng 10 năm 2010. Hành động tự thiêu của anh ta đã trở thành chất xúc tác cho khởi nguồn hàng loạt các cuộc biểu tình làm lật đổ chính thể độc tài Tunisia- khiến Tổng thống Zine El Abidine Ben Ali từ chức từ ngày 14 tháng 1 năm 2011, sau 23 năm nắm quyền và kéo theo một loạt các nước Ả Rập khác.
Hành động tự thiêu của Mohamed Bouazizi đã được trao giải Sakharov. Tên đầy đủ là Giải thưởng Tự do Tư tưởng Sakharov là một giải thưởng của Nghị viện châu Âu dành tặng cho những cá nhân hoặc tập thể có nhiều nhiệt tâm và đóng góp vào lãnh vực nhân quyền và tự do tư tưởng.Giải này được đặt theo tên của khoa học gia, nhà bất đồng chính kiến Liên Xô Andrei Dmitrievich Sakharov. Ông được trao tặng giải Nobel Hòa bình vào năm 1975. Giải thưởng này bắt đầu vào năm 1985 và trao hàng năm vào ngày 10 tháng 12 ngày mà bản Tuyên bố chung về Nhân quyền được tổ chức Liên hiệp quốc ký kết.
Hy vọng hành động của người sửa xe nghèo khổ ở Sài Gòn rồi cũng sẽ nhận được giải thưởng Sakharov vì dũng cảm dùng tấm thân mình để biểu đạt tự do mưu cầu kiếm cái ăn lương thiện gấp vạn lần đám quan chức sâu bọ mà chủ tịt Sang đã có lần đề cập.
Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013
Má nó đi rồi!
August 25, 2013 at 10:55pm
Sài gòn mấy ngày nay mưa nhiều lắm. Mưa thường cứ về đêm rả rít. Tiếng mưa rơi trên mái lá cứ đồm độp, đồm độp từng chặp. Trong góc phòng căn gác trọ nhỏ xíu ông ngoại thi thoảng ho vài tiếng. Tiếng ho của người già vì lao động cật lực sau một ngày chạy xe ba gác rã rời đôi chân. Nó thương ông ngoại từng tuổi này còn phải cày cục nuôi đàn cháu bơ vơ vì ba nó chết, cùng với hai đứa em cùng mẹ khác cha mà nó chả biết mặt mũi ra sao.
Sáng nào ông ngoại cũng thức sớm châm ấm trà, hút thuốc khang rồi xuống nhà lấy chiếc ba gác để chở hàng cho bà tám hàng xóm buổi chợ chồm hỗm sớm mai.
Bà tám nhà trọ kế bên cũng nghèo. Bà sống với đứa con trai dỡ người, suốt ngày ra ngẩn vào ngơ, thi thoảng khóc cười ngu ngơ như thằng dại. Anh con trai con bà tám cũng độ ba mươi mà chẳng giúp gì cho bà. Nó nghe ông ngoại nói bà tám cũng đâu dân miệt tỉnh, khi đẻ thằng con được chừng ba tuổi thì ông chồng bà cũng bỏ đi nốt. Bà tám ở lại một mình gồng gánh nuôi con. Cái nghèo ở quê cứ bám dai dẳng. Bà tám đành trôi dạt về thành phố thuê căn nhà trọ xóm nước đen đâu chừng triệu rưỡi tháng. Hai mẹ con côi cút sống đạm bạc qua ngày nhờ vào gánh hàng rau của bà. Dẫu gì người ta nói, người nghèo sống quanh quẫn chợ búa dinh dưỡng cũng khá hơn người nghèo sống nơi vùng quê xa chợ. Gần chợ nhặt nhạnh của hư thối về cắt rửa, hoặc gặp phải buổi chợ ế cũng mua được vài món hàng. Đểu hơn thì đá cá lăn dưa cũng qua bữa nhọc nhằn khốn nạn làm thân con người bất hạnh.
Ngày ba nó chết. Bà nội không muốn chị em nó ở trong nhà. Sau tang ba, cả nhà nó dọn về tá túc cùng với ông bà ngoại. Hồi ba còn sống mà nó mở cái quán cháo lòng bán trong xóm cũng đắp đổi cùng chồng nuôi ba chị em nó. Từ hồi má dọn về nhà ông ngoại, má chẳng có việc gì để làm. Xóm nước đen lèo tèo vài căn nhà trọ bẩn thỉu dựng trên bờ kênh. Dân trong xóm đa phần là người miền tây gốc ruộng đồng nên ai cũng nghèo,lại thất học. Bữa ăn sáng của họ cũng thường theo cái thói quen cơm nguội hâm nóng hay cơm chiên không với mỡ heo.
Má nó không nỡ cam tâm ngồi nhìn ông ngoại đạp ba gác nuôi đàn con của mình. Bà ngoại thì ai mướn gì làm nấy. Bà đi lau nhà, rửa chén bát, nấu cơm giặc giũ cho mấy nhà xung quanh. Giờ cũng già lại làm chậm nên dần dà rồi cũng ít người thuê.
Chiều nay nó thấy má mặc bộ đồ đẹp nhất thời con gái. Má chăm chút hàng mi của má cong vút. Đôi má trang điểm phấn hồng nhẹ. Má nói má phải đi làm, con ở nhà ngoan chờ ông ngoại đi làm về rồi nấu cơm cùng ăn nha. Từ dạo ấy đêm nào má nó cũng về khuya. Có lúc nó thấy má nó say khước được chú nào đó chở về. Có hôm xe máy, có hôm xe hơi dừng ngoài đầu ngõ, một mình má nó loạng choạng về ngõ tối, đầu tóc rũ rượi. Có nhiều đêm má cũng không về nốt. Con Ti thường ngày ngủ với má nên những đêm vắng má nó cứ ngằn ngặt khóc đòi mẹ. Nhũng đêm như thế nó phải thay má dỗ em nín khóc để ông còn ngủ sáng mai thức sớm. Thằng Tâm anh con Ti dẫu gì cũng lớn nên ít khi khóc đòi mẹ.
Chẳng biết mà làm nghề gì, chỉ biết sau ba năm đi sớm về khuya ấy nó đã có thêm hai đứa em nữa. Công việc của nó vì thế ngày càng nhọc nhằn hơn. Nhiều đêm đứa nhỏ khát sữa cứ khóc suốt. Nó phải một mình bế đứa bé nhất đi dỗ khắp xóm.
Bà ngoại đi làm vặt nên cũng thường về trễ. Mỗi đêm về bà thường đem thức ăn thừa của nhà chủ về cho đàn cháu bất hạnh. Nó vui nhất là những bữa nhà chủ có tiệc tùng, đồ ăn bà mang về cũng nhiều hơn. Toàn những món lạ mà cả đời nó chưa thấy bao giờ!
Chiều nay nó thấy mà nó lấy cái làn đựng đồ đi làm gom vội ít quần áo. Má nói với nó-con ở nhà chăm sóc em cùng với ông bà. Má đi vài hôm má về-nó thấy má khóc. Má hôn con út và dúi cho nó đâu chừng triệu bạc rồi dặn nó "khi nào ông về đưa cho ông để mua sữa và gạo cho tụi con".
Nó linh cảm có lẽ má nó bỏ tụi nó mà đi. Mà má nó đi thật. Từ dạo ấy đêm nào nó cũng trông má về. Con út nhớ má vì còn quá nhỏ. Má nó bỏ đi khi con út chỉ mới hơn hai tháng tuổi. Thời gian chờ đợi má về cứ dài dần theo năm tháng. Ông ngoại giờ cũng già rồi, sức khỏe cũng dần suy kiệt. Ông chuyển qua chạy xe ôm bằng cái su thời thổ tả. Khách của ông cũng chỉ là những người nhập cư nghèo. Tiền bạc kiếm cũng chả là bao. Chị em nó lít nhít. Nó mười tuổi, thằng Tâm tám tuổi, con Ti năm tuổi, con Nhung hơn hai tuổi, con Út một tuổi.
Nó giờ lang thang khắp các khu vực đông người bán kẹo cùng với thằng Tâm phụ ông bà nuôi em. Đêm nào nó cũng lang thang vừa bán kẹo vừa tìm má. Nó muốn gặp má nó để hỏi vì sao má nó bỏ tụi nó mà đi? Có nhiều đêm đi qua các khu phố sang trọng, nó thấy mấy cô gái say khước có hình ảnh giống má, nó sáp lại gần ngó xem. Rồi nó thất vọng lãng đi qua con phố khác!
Đứa con gái mười tuổi nhọc nhằn kiếm sống trên phố như nó, khiến nó nhanh chóng già hơn so với cái tuổi của những đứa trẻ cùng trang lứa. Chuyện nó sợ nhất là bị mấy thằng lớn hơn nó vài tuổi mồi chày hút ma túy và bồ đà. Nó chẳng biết rồi sẽ ra sao ngày sau. Đời nó cứ trôi dạt hết ngày này sang tháng khác về đêm để mưu sinh. Nó đối diện hàng ngày với đám du côn chực mò mẫm thân xác nó, hay giựt những đồng tiền ít ỏi của nó.
Đời nó cứ trôi đi nhọc nhằn buồn bã. Rồi một ngày nó lớn lên ở cái tuổi mười sáu. Dáng thiếu nữ đã chực đầy đặn trong hình hài của nó. Việc bán kẹo mưu sinh không còn đủ để nuôi đàn em và ông bà ngoại càng lúc già yếu. Nó chợt nhớ về má nó ngày xưa, về hình ảnh các cô gái say khước bước ra từ quán bar đẹp nhưng khốn nạn. Nó chợt nhìn xuống bầu ngực thiếu nữ của mình. Chợt nhớ đám du côn thường hay tìm cách tiếp cận nó để sờ ngực.
Đêm nay một mình nó đi về khu nhà trọ kênh nước đen. Đi qua những bảng hiệu, biểu ngữ giăng đầy khắp phố. Người ta nói thành phố đang đón mừng ngày quốc khánh. Khẩu hiệu "hãy giành những gì tốt nhất cho trẻ em". Em nó còn nhỏ, chúng cần có cái ăn và mặc cho tươm tất. Ai sẽ giành những gì tốt nhất cho em nó ngoài hai bàn tay lao động của nó. Nó dốt nát, nó chẳng thể làm chuyện gì khác để kiếm nhiều tiền hơn. Nó biết tấm thân xuân thì này rồi cũng phải đổi lấy cái ăn ngày càng khốn nạn nơi đất khách quê người. Nó chẳng thể lấy chồng. Người như nó nếu có lấy được tấm chồng rồi cũng sẽ khổ sở, lại tiếp tục cho ra đời những đứa con có cùng cái nghèo nghiệt ngả như cha mẹ chúng sao?
Nó nghĩ tại sao không dùng tấm thân này như một phương tiện mưu sinh? Dẫu gì cũng còn hơn mấy thằng khốn nạn giựt dọc những đồng tiền còm của nó. Đổi một kiếp làm người nhọc nhằn như vốn có, kiếm đồng tiền bằng sự lương thiện có gì đáng nhục đâu!?
Người viết câu chuyện này dựa trên những tình tiết có thật nhưng cũng bất lực như em. Người viết cũng cầu mong em trải qua những năm tháng trẻ thơ đi qua tuổi đàn bà trong vòng tay những người giàu có nhưng đức hạnh. Người viết nghĩ thời buổi này thiếu gì những kẻ như thế. Những tay thích làm từ thiện báo chí. Những tay cơ bản đã học tập và làm theo tấm gương đạo đức HCM xuất sắc. Các đại gia thích gái trinh bỏ tiền tỉ mua giường,..sẽ gặp em trong một ngày mùa đông lạnh giá nào đó, ân ái cùng em để thỏa cái dục tính đỉnh cao của sự thành đạt. Bù đắp lại cho em ít tiền còm báo hiếu và nuôi lũ em khôn lớn. Tương lai mặc định của chúng rồi sẽ ra sao ai biết được về sau trên đoàn tàu hành trình định hướng XHCN chết tiết. Sân ga nào đoàn tàu khốn ấy đón các em về với cõi thiên đàng trong mơ!
Sài gòn mấy ngày nay mưa nhiều lắm. Mưa thường cứ về đêm rả rít. Tiếng mưa rơi trên mái lá cứ đồm độp, đồm độp từng chặp. Trong góc phòng căn gác trọ nhỏ xíu ông ngoại thi thoảng ho vài tiếng. Tiếng ho của người già vì lao động cật lực sau một ngày chạy xe ba gác rã rời đôi chân. Nó thương ông ngoại từng tuổi này còn phải cày cục nuôi đàn cháu bơ vơ vì ba nó chết, cùng với hai đứa em cùng mẹ khác cha mà nó chả biết mặt mũi ra sao.
Sáng nào ông ngoại cũng thức sớm châm ấm trà, hút thuốc khang rồi xuống nhà lấy chiếc ba gác để chở hàng cho bà tám hàng xóm buổi chợ chồm hỗm sớm mai.
Bà tám nhà trọ kế bên cũng nghèo. Bà sống với đứa con trai dỡ người, suốt ngày ra ngẩn vào ngơ, thi thoảng khóc cười ngu ngơ như thằng dại. Anh con trai con bà tám cũng độ ba mươi mà chẳng giúp gì cho bà. Nó nghe ông ngoại nói bà tám cũng đâu dân miệt tỉnh, khi đẻ thằng con được chừng ba tuổi thì ông chồng bà cũng bỏ đi nốt. Bà tám ở lại một mình gồng gánh nuôi con. Cái nghèo ở quê cứ bám dai dẳng. Bà tám đành trôi dạt về thành phố thuê căn nhà trọ xóm nước đen đâu chừng triệu rưỡi tháng. Hai mẹ con côi cút sống đạm bạc qua ngày nhờ vào gánh hàng rau của bà. Dẫu gì người ta nói, người nghèo sống quanh quẫn chợ búa dinh dưỡng cũng khá hơn người nghèo sống nơi vùng quê xa chợ. Gần chợ nhặt nhạnh của hư thối về cắt rửa, hoặc gặp phải buổi chợ ế cũng mua được vài món hàng. Đểu hơn thì đá cá lăn dưa cũng qua bữa nhọc nhằn khốn nạn làm thân con người bất hạnh.
Ngày ba nó chết. Bà nội không muốn chị em nó ở trong nhà. Sau tang ba, cả nhà nó dọn về tá túc cùng với ông bà ngoại. Hồi ba còn sống mà nó mở cái quán cháo lòng bán trong xóm cũng đắp đổi cùng chồng nuôi ba chị em nó. Từ hồi má dọn về nhà ông ngoại, má chẳng có việc gì để làm. Xóm nước đen lèo tèo vài căn nhà trọ bẩn thỉu dựng trên bờ kênh. Dân trong xóm đa phần là người miền tây gốc ruộng đồng nên ai cũng nghèo,lại thất học. Bữa ăn sáng của họ cũng thường theo cái thói quen cơm nguội hâm nóng hay cơm chiên không với mỡ heo.
Má nó không nỡ cam tâm ngồi nhìn ông ngoại đạp ba gác nuôi đàn con của mình. Bà ngoại thì ai mướn gì làm nấy. Bà đi lau nhà, rửa chén bát, nấu cơm giặc giũ cho mấy nhà xung quanh. Giờ cũng già lại làm chậm nên dần dà rồi cũng ít người thuê.
Chiều nay nó thấy má mặc bộ đồ đẹp nhất thời con gái. Má chăm chút hàng mi của má cong vút. Đôi má trang điểm phấn hồng nhẹ. Má nói má phải đi làm, con ở nhà ngoan chờ ông ngoại đi làm về rồi nấu cơm cùng ăn nha. Từ dạo ấy đêm nào má nó cũng về khuya. Có lúc nó thấy má nó say khước được chú nào đó chở về. Có hôm xe máy, có hôm xe hơi dừng ngoài đầu ngõ, một mình má nó loạng choạng về ngõ tối, đầu tóc rũ rượi. Có nhiều đêm má cũng không về nốt. Con Ti thường ngày ngủ với má nên những đêm vắng má nó cứ ngằn ngặt khóc đòi mẹ. Nhũng đêm như thế nó phải thay má dỗ em nín khóc để ông còn ngủ sáng mai thức sớm. Thằng Tâm anh con Ti dẫu gì cũng lớn nên ít khi khóc đòi mẹ.
Chẳng biết mà làm nghề gì, chỉ biết sau ba năm đi sớm về khuya ấy nó đã có thêm hai đứa em nữa. Công việc của nó vì thế ngày càng nhọc nhằn hơn. Nhiều đêm đứa nhỏ khát sữa cứ khóc suốt. Nó phải một mình bế đứa bé nhất đi dỗ khắp xóm.
Bà ngoại đi làm vặt nên cũng thường về trễ. Mỗi đêm về bà thường đem thức ăn thừa của nhà chủ về cho đàn cháu bất hạnh. Nó vui nhất là những bữa nhà chủ có tiệc tùng, đồ ăn bà mang về cũng nhiều hơn. Toàn những món lạ mà cả đời nó chưa thấy bao giờ!
Chiều nay nó thấy mà nó lấy cái làn đựng đồ đi làm gom vội ít quần áo. Má nói với nó-con ở nhà chăm sóc em cùng với ông bà. Má đi vài hôm má về-nó thấy má khóc. Má hôn con út và dúi cho nó đâu chừng triệu bạc rồi dặn nó "khi nào ông về đưa cho ông để mua sữa và gạo cho tụi con".
Nó linh cảm có lẽ má nó bỏ tụi nó mà đi. Mà má nó đi thật. Từ dạo ấy đêm nào nó cũng trông má về. Con út nhớ má vì còn quá nhỏ. Má nó bỏ đi khi con út chỉ mới hơn hai tháng tuổi. Thời gian chờ đợi má về cứ dài dần theo năm tháng. Ông ngoại giờ cũng già rồi, sức khỏe cũng dần suy kiệt. Ông chuyển qua chạy xe ôm bằng cái su thời thổ tả. Khách của ông cũng chỉ là những người nhập cư nghèo. Tiền bạc kiếm cũng chả là bao. Chị em nó lít nhít. Nó mười tuổi, thằng Tâm tám tuổi, con Ti năm tuổi, con Nhung hơn hai tuổi, con Út một tuổi.
Nó giờ lang thang khắp các khu vực đông người bán kẹo cùng với thằng Tâm phụ ông bà nuôi em. Đêm nào nó cũng lang thang vừa bán kẹo vừa tìm má. Nó muốn gặp má nó để hỏi vì sao má nó bỏ tụi nó mà đi? Có nhiều đêm đi qua các khu phố sang trọng, nó thấy mấy cô gái say khước có hình ảnh giống má, nó sáp lại gần ngó xem. Rồi nó thất vọng lãng đi qua con phố khác!
Đứa con gái mười tuổi nhọc nhằn kiếm sống trên phố như nó, khiến nó nhanh chóng già hơn so với cái tuổi của những đứa trẻ cùng trang lứa. Chuyện nó sợ nhất là bị mấy thằng lớn hơn nó vài tuổi mồi chày hút ma túy và bồ đà. Nó chẳng biết rồi sẽ ra sao ngày sau. Đời nó cứ trôi dạt hết ngày này sang tháng khác về đêm để mưu sinh. Nó đối diện hàng ngày với đám du côn chực mò mẫm thân xác nó, hay giựt những đồng tiền ít ỏi của nó.
Đời nó cứ trôi đi nhọc nhằn buồn bã. Rồi một ngày nó lớn lên ở cái tuổi mười sáu. Dáng thiếu nữ đã chực đầy đặn trong hình hài của nó. Việc bán kẹo mưu sinh không còn đủ để nuôi đàn em và ông bà ngoại càng lúc già yếu. Nó chợt nhớ về má nó ngày xưa, về hình ảnh các cô gái say khước bước ra từ quán bar đẹp nhưng khốn nạn. Nó chợt nhìn xuống bầu ngực thiếu nữ của mình. Chợt nhớ đám du côn thường hay tìm cách tiếp cận nó để sờ ngực.
Đêm nay một mình nó đi về khu nhà trọ kênh nước đen. Đi qua những bảng hiệu, biểu ngữ giăng đầy khắp phố. Người ta nói thành phố đang đón mừng ngày quốc khánh. Khẩu hiệu "hãy giành những gì tốt nhất cho trẻ em". Em nó còn nhỏ, chúng cần có cái ăn và mặc cho tươm tất. Ai sẽ giành những gì tốt nhất cho em nó ngoài hai bàn tay lao động của nó. Nó dốt nát, nó chẳng thể làm chuyện gì khác để kiếm nhiều tiền hơn. Nó biết tấm thân xuân thì này rồi cũng phải đổi lấy cái ăn ngày càng khốn nạn nơi đất khách quê người. Nó chẳng thể lấy chồng. Người như nó nếu có lấy được tấm chồng rồi cũng sẽ khổ sở, lại tiếp tục cho ra đời những đứa con có cùng cái nghèo nghiệt ngả như cha mẹ chúng sao?
Nó nghĩ tại sao không dùng tấm thân này như một phương tiện mưu sinh? Dẫu gì cũng còn hơn mấy thằng khốn nạn giựt dọc những đồng tiền còm của nó. Đổi một kiếp làm người nhọc nhằn như vốn có, kiếm đồng tiền bằng sự lương thiện có gì đáng nhục đâu!?
Người viết câu chuyện này dựa trên những tình tiết có thật nhưng cũng bất lực như em. Người viết cũng cầu mong em trải qua những năm tháng trẻ thơ đi qua tuổi đàn bà trong vòng tay những người giàu có nhưng đức hạnh. Người viết nghĩ thời buổi này thiếu gì những kẻ như thế. Những tay thích làm từ thiện báo chí. Những tay cơ bản đã học tập và làm theo tấm gương đạo đức HCM xuất sắc. Các đại gia thích gái trinh bỏ tiền tỉ mua giường,..sẽ gặp em trong một ngày mùa đông lạnh giá nào đó, ân ái cùng em để thỏa cái dục tính đỉnh cao của sự thành đạt. Bù đắp lại cho em ít tiền còm báo hiếu và nuôi lũ em khôn lớn. Tương lai mặc định của chúng rồi sẽ ra sao ai biết được về sau trên đoàn tàu hành trình định hướng XHCN chết tiết. Sân ga nào đoàn tàu khốn ấy đón các em về với cõi thiên đàng trong mơ!
Nội ơi, con dê chết rồi!
August 31, 2013 at 4:19pm
Nó vốn là thằng bé ngoan. Cả gia đình nó từ ông ngoại, bà ngoại, ông nội bà nội, cô dì chú bác, rồi ba má nó ai cũng lấy nghệp võ làm cần câu cơm. Quả thật chưa có thời nào nghiệp võ lại là nghề kiếm cơm ổn định và an nhàn nhất. Người theo nghiệp võ thời nay chẳng cần tài năng hay học thức chi nhiều, chỉ cần vài tiêu chí vặt như phải tuyệt đối trung thành, và chơi bẩn là ok tắp lự!
Ngày nó ra đời, ai cũng kỳ vọng nó rồi sẽ nối nghiệp võ dòng họ nhà nó. Ngày làm lễ thôi nôi nó. Gia tộc nó thật là đông đủ xum vầy. Ai ai cũng nói cười vui vẻ. Ba nó mặc đồ võ phục. Má nó cũng vận đồ võ phụ. Cả họ nhà nó từ đầu sàn đến cuối chiếu tuyền một màu xanh vàng thật thích mắt. Riêng nó còn nằm đưa nôi nên ông nội nó bảo thôi thì cứ để hắn mặc sao cũng được, cho có tính dân chủ. Kẻo trong họ nhà ta lại bảo cùng là võ cả nhưng lại nhất bên trọng, nhất bên khinh. Mặc cho tía má nó đã lỡ mua bộ đồ võ màu vàng bán ngoài đường có dây thắt lưng và bao hàng nóng của con nít. Đằng nào nghiệp võ cùng kiêu như nhau, cùng chung một tổ, một thầy mà vái lại thờ phụng, thủy chung.
Mâm đồ cúng thôi nôi của nó cũng phải đại diện cho cái nghiệp dĩ nhà binh. Ông nội nó bày khẩu súng nhựa, vài quả lựu, cục đất, cái roi da,...Khi má nó ẵm nó gần cái mâm để bóc đồ dự đóan tương lai. Nó khua tới khua lui một hồi khoắn cái roi. Ông nội nó vui lắm. Bảo thằng này lớn lên sẽ học về quyền cước, múa roi là phải biết. Xong cái dự đoán tương lai vàng của nó. Cả gia tộc họ :"Trung Còn" nghiệp võ nhà nó chuyển sang tiệc đánh chén ca hát ầm ĩ. Nhạc con nhà võ hát chỉ toàn là mấy bài hùng dũng, hừng hực, bừng bừng khí thế. Nghĩ cũng lạ, mỗi lần chén chú chén anh, cứ cái nhạc ni mà rống, sao hay phết. Vừa có khí thế, vừa được cái giã rượu bia.
Năm tháng vùn vụt trôi. Nó nay đã phỗng phao tướng tá của "dê cỏn buồn sừng húc dậu thưa". Vốn con nhà võ nên đường học vấn cứ tắc tị. Gia tộc nhà nó chả ai lấy làm buồn nếu không nói có khi vui là khác. Trầy trật rồi cũng có cái tú tài. Nhờ vốn quen biết rộng. Ông nội đặc cách một phát, nó làm lính biên thùy. Ngày vào nghiệp binh võ. Nó được học quyền cước, múa roi. Ông nội và ba má nó vui lắm. Ngẫm cái vụ cúng thôi nôi dự đoán tương lai của dân tộc "Việt" thật là đáng tự hào.
Sáng sáng tay đồn trưởng đồn biên ải số chín phát cho cây roi tập đi quyền với lũ dê. Thằng nó vốn mê roi, đá chó đánh mèo chuyên nghiệp hồi còn ở nhà. Mỗi khi có giỗ chạp, ma chay cưới hỏi chi cũng xung phong làm cái vụ bắt chó trấn nước, cắt cổ lấy tiết nên nhanh chóng thành thạo đáo để.
Lũ dê đực vốn có tính dâm đãng nổi tiếng nhưng gặp nó cũng phải nể. Thay vì sáng sáng chúng đứng cửa chuồng chờ con cái nào động dục để làm tình thì lấm la lấm lét nhìn cây roi tre lăm lăm chợt vun vút vào mông nên khi vừa lao ra khỏi chuồng bọn chúng cứ thế ào ào chạy biến vào bìa rừng gặm cỏ chờ cơ hội ra tay.
Ngày trước khi còn đánh Tây đuổi Mỹ. Ông nội và dòng họ nó có nhiều việc để làm. Nay thì đất nước, đâu đâu cũng thái bình, thịnh trị cả. Nghề võ học là chỉ để bảo vệ võ đường, kiếm cơm hơn là ra tay độ thế giúp đời, cứu người yếu thế. Nên thời nay người như nó làm chăn dê hay nuôi heo, chăn bò cũng là thường tình. Thậm chí người ta còn thấy ngay cổng các võ đường còn có khẩu hiệu "chiến đấu tốt-chăn nuôi giỏi"
Hồi đầu mới nhận cây roi và đàn dê tập quyền nó cũng tự ái lắm. Nó bảo cháu vốn dòng dõi con nhà võ. Vào đây sao bác bảo cháu đi chăn dê. Việc này chỉ đơn thuần là chăn dê không hơn không kém, có liên quan gì học võ đi quyền đâu?
Nghe nó nói lão mới từ tốn mà bảo ban nó:
-Việc của chúng ta là làm bất cứ điều gì cấp trên giao việc. Cháu đây là chỗ thân tình nên bác mới giao nhiệm vụ to tác. Việc chăn dắt cầm thú là bước khởi đầu cho cháu làm nghề chăn cừu. Dê cũng là bà con với cừu. Làm quen với lũ dê cháu sẽ quen làm việc với lũ cừu về sau.
Ngày ngày nó luyện quyền cước với con dê đực đầu đàn-con có tính cường dâm sư phụ và hống hách nhất bày. Cứ mỗi lần mở cửa chuồng là gã cứ nhảy sổ vào đám dê đàn bà mà nhảy nhót từa lưa khiến cho đàn dê cứ loạn xị ngậu cả lên. Nó vừa vun roi múa cước, vừa phải ổn định đám dê con la hét ầm ĩ.
Chẳng mấy chốc mà tay nghề đi quyền của nó trở thành bất hủ. Nó được trưởng đồn tin cậy lắm. Đi đâu cũng được cho ngồi mâm trên, cùng uống rượu với các bậc cha chú. Từ đó tính kiêu căng trong con người nó càng lúc lớn dần. Hôm nào dẫn đàn dê đi ăn, gặp phải ai đuổi đàn dê của nó vì quậy phá vườn của đám thảo dân là nó chửi bới la hét um xùm. Dân riết rồi thấy nó ai cũng sợ. Được thể đàn dê của nó cứ hống hách hiên ngang làng trên xóm dưới, muốn ăn đâu là ăn, muốn đi đường nào, nằm đâu cũng chẳng ai dám ho he.
Mỗi lần nó lùa đàn dê đi trên đường bao nhiêu là xe pháo nối đuôi chờ đàn dê thổ tả của nó đi qua. Chẳng thằng ngu nào dám bấm còi hay cố tình vượt lên để qua mặt đàn dê của nó.
Ngày nọ, nó đi vào làng uống rượu, chọc gái. Nó mãi vui chơi quên mất giờ lùa đàn dê về chuồng để báo công luyện quân. Khi sực tỉnh, nó chạy vội vào bìa rừng quất vào mông con dê đực đầu đàn, hò hét. Khi lũ dê vừa xuất hiện trên đường, có chiếc xe tải của một thằng ngu không phải dân trong đồn xứ chay qua. Rủi cho nó đã phanh không kịp, cán nhằm ngay chết tươi con đực đầu đàn suýt lật xe.
Nhìn thấy con dê đực nằm chết gí dưới bành xe. Nó gào lên! Sao mày dám thằng tài xế kia? Mày có biết mày đã làm gì không? Vừa nói, nó vừa lao đến tên tài xế hãy còn run rẫy vì suýt mất mạng, thộp cổ hắn và lục giấy tờ. rồi nó bảo tay tài phải đền bù cho cái tội cán chết con dê giá ba triệu. Mặc cho thằng tài xế thanh minh thanh nga, năn nỉ, rằng dê đi trên đường là phạm luật. Nhưng nó bảo luật ở đây là của tao. Mày biết tao là ai không? Thằng tài xế nghèo đi chạy thuê lấy tiền chó đâu mà đền nên đành ngậm ngùi để nó giử giấy tờ xe và hẹn khi có tiền sẽ đem lên chuôc lại.
Tên tài đi rồi nó mừng húm, chắc mẫm chiều nay sẽ có bữa nhậu thịt dê say bí tỉ.
Sau khi ổn định đàn dê trog chuồng nó qua phòng đồn trưởng báo cáo cớ sự. Tay đồn trưởng khen hắn xử lý có nghề của con nhà võ, bèn sai lính bếp thịt con dê khao nó. Trong tiệc nhậu đồng chí đồn trưởng tuyên dương nó trước toàn đồn và cho hai ngày phép về thăm nhà!
Vừa về nhà gặp ông nội đang lau mấy tấm huân chương chiến công, nó hét lớn! Ông nội ơi! con dê chết rồi!
Nó vốn là thằng bé ngoan. Cả gia đình nó từ ông ngoại, bà ngoại, ông nội bà nội, cô dì chú bác, rồi ba má nó ai cũng lấy nghệp võ làm cần câu cơm. Quả thật chưa có thời nào nghiệp võ lại là nghề kiếm cơm ổn định và an nhàn nhất. Người theo nghiệp võ thời nay chẳng cần tài năng hay học thức chi nhiều, chỉ cần vài tiêu chí vặt như phải tuyệt đối trung thành, và chơi bẩn là ok tắp lự!
Ngày nó ra đời, ai cũng kỳ vọng nó rồi sẽ nối nghiệp võ dòng họ nhà nó. Ngày làm lễ thôi nôi nó. Gia tộc nó thật là đông đủ xum vầy. Ai ai cũng nói cười vui vẻ. Ba nó mặc đồ võ phục. Má nó cũng vận đồ võ phụ. Cả họ nhà nó từ đầu sàn đến cuối chiếu tuyền một màu xanh vàng thật thích mắt. Riêng nó còn nằm đưa nôi nên ông nội nó bảo thôi thì cứ để hắn mặc sao cũng được, cho có tính dân chủ. Kẻo trong họ nhà ta lại bảo cùng là võ cả nhưng lại nhất bên trọng, nhất bên khinh. Mặc cho tía má nó đã lỡ mua bộ đồ võ màu vàng bán ngoài đường có dây thắt lưng và bao hàng nóng của con nít. Đằng nào nghiệp võ cùng kiêu như nhau, cùng chung một tổ, một thầy mà vái lại thờ phụng, thủy chung.
Mâm đồ cúng thôi nôi của nó cũng phải đại diện cho cái nghiệp dĩ nhà binh. Ông nội nó bày khẩu súng nhựa, vài quả lựu, cục đất, cái roi da,...Khi má nó ẵm nó gần cái mâm để bóc đồ dự đóan tương lai. Nó khua tới khua lui một hồi khoắn cái roi. Ông nội nó vui lắm. Bảo thằng này lớn lên sẽ học về quyền cước, múa roi là phải biết. Xong cái dự đoán tương lai vàng của nó. Cả gia tộc họ :"Trung Còn" nghiệp võ nhà nó chuyển sang tiệc đánh chén ca hát ầm ĩ. Nhạc con nhà võ hát chỉ toàn là mấy bài hùng dũng, hừng hực, bừng bừng khí thế. Nghĩ cũng lạ, mỗi lần chén chú chén anh, cứ cái nhạc ni mà rống, sao hay phết. Vừa có khí thế, vừa được cái giã rượu bia.
Năm tháng vùn vụt trôi. Nó nay đã phỗng phao tướng tá của "dê cỏn buồn sừng húc dậu thưa". Vốn con nhà võ nên đường học vấn cứ tắc tị. Gia tộc nhà nó chả ai lấy làm buồn nếu không nói có khi vui là khác. Trầy trật rồi cũng có cái tú tài. Nhờ vốn quen biết rộng. Ông nội đặc cách một phát, nó làm lính biên thùy. Ngày vào nghiệp binh võ. Nó được học quyền cước, múa roi. Ông nội và ba má nó vui lắm. Ngẫm cái vụ cúng thôi nôi dự đoán tương lai của dân tộc "Việt" thật là đáng tự hào.
Sáng sáng tay đồn trưởng đồn biên ải số chín phát cho cây roi tập đi quyền với lũ dê. Thằng nó vốn mê roi, đá chó đánh mèo chuyên nghiệp hồi còn ở nhà. Mỗi khi có giỗ chạp, ma chay cưới hỏi chi cũng xung phong làm cái vụ bắt chó trấn nước, cắt cổ lấy tiết nên nhanh chóng thành thạo đáo để.
Lũ dê đực vốn có tính dâm đãng nổi tiếng nhưng gặp nó cũng phải nể. Thay vì sáng sáng chúng đứng cửa chuồng chờ con cái nào động dục để làm tình thì lấm la lấm lét nhìn cây roi tre lăm lăm chợt vun vút vào mông nên khi vừa lao ra khỏi chuồng bọn chúng cứ thế ào ào chạy biến vào bìa rừng gặm cỏ chờ cơ hội ra tay.
Ngày trước khi còn đánh Tây đuổi Mỹ. Ông nội và dòng họ nó có nhiều việc để làm. Nay thì đất nước, đâu đâu cũng thái bình, thịnh trị cả. Nghề võ học là chỉ để bảo vệ võ đường, kiếm cơm hơn là ra tay độ thế giúp đời, cứu người yếu thế. Nên thời nay người như nó làm chăn dê hay nuôi heo, chăn bò cũng là thường tình. Thậm chí người ta còn thấy ngay cổng các võ đường còn có khẩu hiệu "chiến đấu tốt-chăn nuôi giỏi"
Hồi đầu mới nhận cây roi và đàn dê tập quyền nó cũng tự ái lắm. Nó bảo cháu vốn dòng dõi con nhà võ. Vào đây sao bác bảo cháu đi chăn dê. Việc này chỉ đơn thuần là chăn dê không hơn không kém, có liên quan gì học võ đi quyền đâu?
Nghe nó nói lão mới từ tốn mà bảo ban nó:
-Việc của chúng ta là làm bất cứ điều gì cấp trên giao việc. Cháu đây là chỗ thân tình nên bác mới giao nhiệm vụ to tác. Việc chăn dắt cầm thú là bước khởi đầu cho cháu làm nghề chăn cừu. Dê cũng là bà con với cừu. Làm quen với lũ dê cháu sẽ quen làm việc với lũ cừu về sau.
Ngày ngày nó luyện quyền cước với con dê đực đầu đàn-con có tính cường dâm sư phụ và hống hách nhất bày. Cứ mỗi lần mở cửa chuồng là gã cứ nhảy sổ vào đám dê đàn bà mà nhảy nhót từa lưa khiến cho đàn dê cứ loạn xị ngậu cả lên. Nó vừa vun roi múa cước, vừa phải ổn định đám dê con la hét ầm ĩ.
Chẳng mấy chốc mà tay nghề đi quyền của nó trở thành bất hủ. Nó được trưởng đồn tin cậy lắm. Đi đâu cũng được cho ngồi mâm trên, cùng uống rượu với các bậc cha chú. Từ đó tính kiêu căng trong con người nó càng lúc lớn dần. Hôm nào dẫn đàn dê đi ăn, gặp phải ai đuổi đàn dê của nó vì quậy phá vườn của đám thảo dân là nó chửi bới la hét um xùm. Dân riết rồi thấy nó ai cũng sợ. Được thể đàn dê của nó cứ hống hách hiên ngang làng trên xóm dưới, muốn ăn đâu là ăn, muốn đi đường nào, nằm đâu cũng chẳng ai dám ho he.
Mỗi lần nó lùa đàn dê đi trên đường bao nhiêu là xe pháo nối đuôi chờ đàn dê thổ tả của nó đi qua. Chẳng thằng ngu nào dám bấm còi hay cố tình vượt lên để qua mặt đàn dê của nó.
Ngày nọ, nó đi vào làng uống rượu, chọc gái. Nó mãi vui chơi quên mất giờ lùa đàn dê về chuồng để báo công luyện quân. Khi sực tỉnh, nó chạy vội vào bìa rừng quất vào mông con dê đực đầu đàn, hò hét. Khi lũ dê vừa xuất hiện trên đường, có chiếc xe tải của một thằng ngu không phải dân trong đồn xứ chay qua. Rủi cho nó đã phanh không kịp, cán nhằm ngay chết tươi con đực đầu đàn suýt lật xe.
Nhìn thấy con dê đực nằm chết gí dưới bành xe. Nó gào lên! Sao mày dám thằng tài xế kia? Mày có biết mày đã làm gì không? Vừa nói, nó vừa lao đến tên tài xế hãy còn run rẫy vì suýt mất mạng, thộp cổ hắn và lục giấy tờ. rồi nó bảo tay tài phải đền bù cho cái tội cán chết con dê giá ba triệu. Mặc cho thằng tài xế thanh minh thanh nga, năn nỉ, rằng dê đi trên đường là phạm luật. Nhưng nó bảo luật ở đây là của tao. Mày biết tao là ai không? Thằng tài xế nghèo đi chạy thuê lấy tiền chó đâu mà đền nên đành ngậm ngùi để nó giử giấy tờ xe và hẹn khi có tiền sẽ đem lên chuôc lại.
Tên tài đi rồi nó mừng húm, chắc mẫm chiều nay sẽ có bữa nhậu thịt dê say bí tỉ.
Sau khi ổn định đàn dê trog chuồng nó qua phòng đồn trưởng báo cáo cớ sự. Tay đồn trưởng khen hắn xử lý có nghề của con nhà võ, bèn sai lính bếp thịt con dê khao nó. Trong tiệc nhậu đồng chí đồn trưởng tuyên dương nó trước toàn đồn và cho hai ngày phép về thăm nhà!
Vừa về nhà gặp ông nội đang lau mấy tấm huân chương chiến công, nó hét lớn! Ông nội ơi! con dê chết rồi!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)