Hiển thị các bài đăng có nhãn nhảm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhảm. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

Rủ bỏ thiên thần.

Ngày nảy ngày nay, có cậu bé chuẩn bị ra đời. Cậu lo lắng liệu không biết mình sẽ sống ra sao giữa thế gian một khi mà cậu còn chưa tự ăn uống được, tự lo cho bản thân của mình, đồng thời cậu có một cảm giác bất an khi đã là người trần gian? Một ngày nọ cậu nắm lấy tay thượng đế và hỏi những thắc mắc của mình. Thượng đế người luôn anh minh, dịu dàng hiền từ, trìu mến âu yếm nhìn sinh linh bé bỏng do ngài chọn đặt vào ngày ra đời sắp tới, bèn trả lời cậu: "con thân yêu của ta. Trước khi con ra đời ta đã lựa chọn cho con một thiên thần- người sẽ theo con và phụng sự cho con những điều mà con lo lắng đó. Ngày con ra đời, thiên thần sẽ cho con uống những dòng sữa ngọt ngào đầu tiên từ bầu sữa mà cả thượng đế cũng thích. Người sẽ luôn hát ru cho con những bài hát mà con yêu thích, sẽ chơi đùa với con mỗi khi con buồn. Chăm sóc con mỗi khi con đau yếu, bệnh hoạn. Dạy cho con biết những điều hay lẽ phải trên đời. Người sẽ bảo vệ con khi gặp kẻ xấu,...Thiên thần ấy con gọi là mẹ!"

Nghe xong câu trả lời của thượng đế, cậu bé dường như chưa thoả mãn lắm. Bởi suy cho cùng từ trong muôn ngàn kiếp của đời người sự sắp đặt của thượng đế thực ra ấy chỉ là chuỗi luân hồi, sinh tử chưa dứt khỏi cái nghiệp của nhân loại. Cậu như còn mang máng hành tưởng quá khứ mà cậu đã trải nghiệm? Cậu tiếp tục chất vấn thượng đế nhân từ nhưng cũng lắm sai lầm!?

-Hỡi thượng đế nhân từ, Chung quanh cõi thiên đường mà ngài và linh hồn của con đang trú ngụ này cũng có khá nhiều linh hồn vội vã trở về sau một kiếp làm người, làm thú ngắn ngủi cõi trần gian. Ngày họ ra đi để trở về chốn trần gian theo bàn tay sắp đặt thiên tài của ngài. Ai cũng có hứa hẹn sẽ có được một thiên thần-mommy chào đón trong vòng tay thân ái, nhưng sao trong mắt họ những linh hồn vội vã trở về vẫn đong đầy ngân ngấn lệ?
-Hỡi thượng đế đáng kính, Ngài có tự nhủ mình rằng, đôi khi những thiên thần mà ngài ban tặng cho chúng con, ít nhiều chưa thật sự hoàn hảo và hoàn toàn bất lực với thiên chức thiên thần hộ mệnh chúng con-những đứa trẻ ẵm ngửa chưa tự lo cho mình để tồn tại trên nhân gian ngày càng khốn khó vô vàn!

Chỉ mới đây thôi, con vừa chứng kiến linh hồn là một bé gái mới tròn 17 ngày tuổi đã phải chết đau đớn bỡi cái gã chồng bất lương của thiên thần nhẫn tâm giằng nó từ tay thiên thần bảo hộ của cô bé, ném mạnh vào tường! Ngài bảo rằng thiên thần sẽ bảo vệ chúng con khỏi những hiểm nguy của kẻ xấu mà nào có khả thi? Hàng loạt những cậu, cô bé như con chuẩn bị hân hoan chào đời đã phải uất nghẹn hồn lìa khỏi xác vì sự tắc trách của bác sĩ sản khoa. Thiên thần hộ mệnh của chúng con đang còn vui thú vì sự ra đời của chúng con ngày hôm trước. Ngày hôm sau phải chết đứng ôm con mình bất động lạnh lẽo! Ấy là còn chưa nói đến có những thiên thần vì ích kỷ đã nạo bỏ chúng con khi họ được ngài ưu ái ban tặng.

Đã thế sau khi chào đời trong sự vui mừng khôn xiết của thiên thần, con còn phải chịu trải qua những đợt tiêm chích mở rộng để ngăn ngừa bệnh tật. Tiếc thay vì vậy, những mũi tiêm oan nghiệt ấy đã lấy đi mạng sống của chúng con vì lô vắc xin chết tiệt quá đát trong cái nhìn bất lực và tuyệt vọng của thiên thần.

Thưa thượng đế anh minh và vĩnh hằng! Đã hết đâu, khi chúng con vào lớp học, chẳng biết rồi những hiểm hoạ gì sẽ chào đón chúng con!? Thực tế nhũng hiểm hoạ khủng khiếp đó đã và đang diễn ra. Chuyện cô giáo dùng băng keo bịt mồm, bỏ chúng con vào thang máy nhấn cho chạy lên chạy xuống nhắm để hù doạ, trấn nước, vừa mắng nhiếc vừa bọp tay như đánh đập tù nhân,...Tất thẩy những hành động ấy nếu thiên thần có biết thì chúng con cũng đã trở thánh người thiên cổ mất rồi!

Đau đớn lắm thưa ngài! Một số thiên thần hổng biết ngài chọn kiểu gì mà hung dữ quá chừng, nào là đánh đập chúng con như dã thú, bắt chúng con đi ăn mày ngoài phố, không cho chúng con học hành, thậm chí ngày nay có quá nhiều thiên thần từ chối chúng con, nên khi vừa mới chào đời các thiên thần ấy đã quẳng chúng con vào thùng rác, vứt mái hiên chùa, hay trong bãi tha ma,...rồi nào cả tuổi thơ phải đối diện với bạo lực, với game, ma tuý, thần tượng,thực phẩm bẩn, nền giáo dục giả dối, băng hoại,...Thậm chí còn bắt chúng con phải yêu cái mà con không hề cảm nhận, không thể biết!

Khi lớn lên nếu may mắn sống sót sau khi trải qua hàng loạt thảm hoạ, chúng con cũng chả có quyết định gì được cho riêng mình vì chính các thiên thần hộ vệ này. Họ sẽ quyết định cho chúng con vào học trường nào, quyết định chúng con sẽ phải lấy ai, làm ở đâu. rồi khi chiến tranh xảy ra, các thiên thân thần ngờ nghệch ấy lại phải chấp nhận những gã quyền lực, họ đành buông tay con mình để chúng nhảy vào các trò chơi giết người do kẻ có quyền lực dấy tạo. đổi lại các thiên thần bất hạnh ấy được nhận thứ danh hiệu nhuốm màu máu, nỗi buồn, và sự bất lực,... 'thiên thần anh hùng"


Thưa thượng đế vô vàn sáng suốt. Chừng ấy những thảm hoạ đang chờ đón chúng con, cũng như các thiên thần bất hạnh chúng con rồi sẽ phải đối diện, thì liệu ngài có cho phép chúng con đừng xuất hiện trên cõi nhân gian đáng sợ này nữa được không ạ!? Nghe xong câu hỏi quá khó này ngài buồn bả nhìn cậu bé và lắc đầu tuyệt vọng:


-Con thân yêu của ta, những đòi hỏi của con đã vượt quá tầm kiểm soát và giới hạn quyền lực khả dĩ mà ta có được. Sự bất hạnh hay hạnh phúc với mỗi điều đang chờ đợi con và cả thiên thần của con là tuỳ thuộc vào sự yêu thương và lòng thành tâm của con người. Nhân loại còn giả dối trong yêu thương là còn đó những điều con thưa gửi! Tiếc thay sự giả dối giờ đang ở đỉnh điểm của mọi thời đại. Chỉ có thể chấm dứt vấn nạn này là sự tận diệt vòng quay sinh tồn! Cũng như tận thế cho những ai đã và đang hàng ngày nuôi dưỡng sự giả dối khủng khiếp ấy.

Sau khi trả lời thắc mắc của cậu bé ngài vội vàng biến mất. Đâu đó trong thùng rác, ngoài nghĩa trang, trong bệnh viện đẳng cấp quốc tế,..người ta chợt nghe những tiếng khóc nối tiếp không ngừng nghỉ của hàng loạt sinh linh bé bỏng chào đời!

Thứ Ba, 20 tháng 11, 2012

Đã có căn cứ xác định tuổi trưởng thành.

Hôm rài báo chí tranh luận dữ dội về độ tuổi nào đáng là tuổi vị thành niên, tuổi nào là tuổi thanh niên hay nói nôm na là tuồi trưởng thành. Người trưởng thành là người chịu trách nhiệm hoàn toàn và đầy đủ trước pháp luật thí dụ như phạm tội, kết hôn, làm chủ tài sản, nhận thức được đầy đủ mọi trách nhiệm cá nhân, cũng như quyết định được chuyện mình làm đúng sai. Người trưởng thành phải là người đủ trí tuệ biết đâu là chân lý, đâu là giả hiệu,...

Sở dĩ bổn báo nội địa mở mục tranh luận này là do hiện nay "trẻ vị thành niên" phạm tội ở nước ta đã và đang diễn ra khá nghiêm trọng. Trong đó phạm tội đặc biệt nghiêm trọng như giết người hàng loạt để cướp tài sản. Điển hình trường hợp của Vãi Luyện cướp tiệm vàng giết chết ba mạng người hết sức tàn bạo nhưng chỉ có 18 năm tù là vì do chưa đủ tuổi trưởng thành, hay phạm tội hiếp dâm, mua bán ma tuý,...Tất cả những trường hợp phạm tội đặc biệt nghiêm trong đó chỉ chịu ở khung hình phạt cao nhất dành cho trẻ vị thành niên là tối đa 18 năm tù mà không kèm theo bất kỳ hình phạt bổ sung nào khác, gây bức xúc cho dư luận thay quan toà lên án tử. Tuy nhiên cuộc tranh luận khép lại mà vẫn chưa đi đến đâu do có nhiều ý kiến trái chiều, người ủng hộ người chống xoay quanh độ tuổi 16 đã thật sự trưởng thành hay còn ở tuổi vị thành niên?

Vừa rồi trả lời đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có nói về quá trình theo Đảng của mình chỉ còn thiếu 3 ngày nữa là đúng 51 năm theo đảng: "Tôi đã nghiêm túc nhìn nhận trách nhiệm của người đứng đầu về tất cả hạn chế, yếu kém trong tất cả các lĩnh vực, trong đó, có yếu kém trong giám sát, kiểm tra hoạt động của các doanh nghiệp Nhà nước". Với tâm trạng xúc động, ông nói tiếp: "Hôm nay còn ba ngày nữa là tròn 51 năm tôi theo Đảng, hoạt động cách mạng. Chịu sự lãnh đạo, quản lý của Đảng, trong 51 năm qua, tôi không xin với Đảng cho tôi làm, đảm nhiệm chức vụ này hay chức vụ khác". "Mặt khác, tôi không từ chối, không thoái thác bất cứ nhiệm vụ gì mà Đảng và Nhà nước giao phó." Ông cũng nói thêm: "Cả cuộc đời tôi theo Đảng, hoạt động cách mạng, tôi sẽ không thoái thác, từ chối bất cứ nhiệm vụ nào được Đảng giao phó. Tôi sẽ tiếp tục thực hiện và nghiêm túc thực hiện như những gì tôi đã làm suốt 51 năm qua.”

Ông thủ tướng nhà mình sinh ngày 17 tháng 11 năm 1949 tại Cà Mau, như vậy căn cứ vào lời tự bạch vừa có ý kể công quá trình theo Đảng của mình cho thấy ở độ tuổi còn thiếu 3 ngày nữa là đúng 12 tuổi ông đã có ý thức, giác ngộ được sâu sắc đầy đủ lý tưởng của Đảng. Bằng chứng là chừng nớ năm sự lựa chọn đó đã không hề vướng tí sai lầm nào, tức Đảng không hề phản bội ông. Cho dù sau gần hai khoá điều hành kinh tế đất nước với hàng loạt sai lầm như để chìm một lúc hai đoàn tàu khổng lồ là Vinashin và Vinaline, tham nhũng ngày càng trở nên nghiêm trọng,.. nhưng vẫn được Đảng tin dùng tiếp, không phải chịu bất kỳ sức ép nào từ Đảng. Rõ ràng chỉ mới độ tuổi 12 ngày đó, cái thời học hành trong chế độ mỹ Nguỵ chả ra gì, truyền hình cũng chưa có, sách báo thì rất ư là đồi truỵ, âm nhạc chỉ là những bài hát trữ tình sướt mướt,hơn nữa ông lại sống ở vùng khỉ ho cò gáy,...mà ông đã giác ngộ lý tưởng cách mạng cao độ. Giác ngộ ngay thời điểm vào bưng vào cứ lúc mới 12 tuổi. Tức thời điểm đó nếu ngài có quăng lựu đạn hay bắn xuyên táo như Kơ Pa Kơ Lơng, tẩm dầu đốt kho xăng như anh Lê Văn Tám, hay như bé Kim Đồng lấy thân mình nhử giặc đánh lạc hướng quân địch nên phải hy sinh giúp cho cán bộ thoát,..là ngài Dũng đây của thời nớ hoàn toàn ý thức được hành động câm thù giặc Mỹ Nguỵ của tự thân nhận thức trưởng thành. Điều đó có nghĩa là nếu như có lỡ bị bắt, cậu bé Dũng nhí ấy đã hoàn toàn trưởng thành, chịu các hình phạt pháp lý như người nhớn! Bởi dám giết người vì thù ghét chúng, yêu Đảng, giác ngộ chứ không bị ai xúi giục chi cả!

Từ đó có thể khẳng định rằng với nền giáo dục ngày càng tiến bộ của Đảng ta, thông tin truyền thông đã mở rộng trong khắp các vùng xâu vùng xa. thể chất trẻ em ngày càng to lớn hơn các thế hệ xưa, thì không có lý do gì một đưa một đứa trẻ ngày nay có độ tuổi tương đương với ngài thủ tướng thuở xưa lại kém hiểu biết hơn, nếu không muốn nói là khôn ranh hơn!

Từ dẫn chúng thực tế trên nay đề nghị các nhà lập pháp nên mạnh dạn căn cứ tuổi trưởng thành của Thủ Tướng Dũng, của Lê Văn Tám, Kim Đồng, Kơ Pa Kơ Lơng,... ngày ấy mà hạ độ tuổi vị thành niên của trẻ phạm tội có thể là 11 hay cao nhất là 12 tuổi. Bởi xét cho cùng giác ngô Đảng, theo Đảng và trung thành suốt đời ngay từ lúc lựa chọn khi còn ở độ tuổi đó là một hành động trưởng thành vượt bậc vì đã lựa chọn cho chính mình một lý tưởng cực kỳ sáng suốt, quang vinh đời đời nhưng cũng cực kỳ khó. Vậy thì hà cớ gì trí tuệ của thanh niên thời đại HCM ngày nay không lẽ không trưởng thành hơn các bậc tiền bối chăng? Nếu không muốn nói là đã vượt xa. Bằng chứng là dân ta từ già đến trẻ, từ bú tí cho đến tuổi nhà trẻ mẫu giáo, từ tiểu học cho tới đại học, kỹ sư tiến sĩ, PGS, GS,.. đâu đâu cũng một lòng tin và yêu Đảng lắm lắm. Điều đó cho thấy tuổi trưởng thành, tức tuổi nhận thức được hành động đúng sai của người Việt sớm hơn các dân tộc khác trên thế giới.

Hy vọng với cách tính tuổi thành niên mới như kiến nghị, nước ta sẽ không còn có tội phạm vị thành niên trong tương lai, đồng thời có cơ sở xử bắn mấy tội ác nghiêm trọng như Vãi Luyện sẽ làm mọi người vui vì đỡ.....bức xúc!

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012

Nụ hôn thoát tục.

Trong rất nhiều câu chuyện cổ về chuyện bếp núc của các thiền sư đắc đạo, có một câu chuyện khá thú vị kể về việc một nhà sư vi phạm giới luật cõng gái qua sông. Đây là câu chuyện điển hình chấm dứt suy nghĩ sẽ thấy được chân lý. Câu chuyện đại loại như vầy. Có hai vị chơn tu còn trẻ đang trên đường hành thiền, vừa đi vừa thiền. Một ngày nọ khi đi gần đến một khúc sông rộng. dòng sông nơi đây nước chảy xiết. Họ bắt gặp một thiếu nữ trẻ đẹp đang đứng loay hoay mãi bờ bên này mà không biết cách chi sang sống. Trời thì đã về chiều, cô gái dường như sắp bất khóc. Vừa nhác thấy bóng dáng các vị sư xuất hiện, cô gái mừng rỡ yêu câu hai vị sư giúp. Cô gái lên tiếng:

-Liệu hai vị đây có thể giúp cõng thí chủ sang sông được không? Chỗ này dòng sông chảy xiết vì dốc, em đây phận nữ nhi một mình chẳng dám qua sông. Nếu đêm nay phải ở lại đây một mình chờ thuyền, e rằng giữa rừng thiêng nước độc có mệnh hệ gì sẽ làm cha mẹ già ở nhà lo lắng! Nghe xong vị thiền sư lớn tuổi hơn bèn ghé vai vào cõng cô gái sang sông trong ánh nhìn đầy kinh ngạc của vị sư tiểu đệ. Khi qua đến bờ bên kia vị sự này thả cô gái xuống và tiếp tục đi xem như không có chuyện gì xẩy ra.

Lại nói về sư đệ, gã vừa đi vừa nảy sinh bao điều thắc mắc trong đầu. Trong lòng gã luôn tự hỏi làm cách nào mà vị huynh trưởng lại dám vị phạm giới luật một cách sổ sáng thế kia? Chưa nói đàng này lại là cô gái đẹp tràn đầy sức sống. Nét đẹp có thề làm quyến rũ bao đạo hạnh sụp đổ dưới chân nàng! Lòng khôn nguôi dậy lên bao câu hỏi và kết án vị sư huynh kẻ đã phá tục phẩm hạnh tu hành. Vừa về đến cổng thiền môn, bao nhiêu dòn ứ bùng lên câu hỏi thắc mắc của lòng mình, gã bèn hỏi trong bực dọc:

-Thật không tài nào hiểu nỗi sư huynh lại dám vi phạm giới luật mà sư phụ chúng ta đã đặt ra, đó là chung đụng với người khác giới. Nghe xong vi huynh trưởng bèn cười lớn và hỏi ngược lại vị sư đệ:

- Ơ! cái cô gái mà ta nhớ là đã thả xuống ở bờ sông rồi sao giờ đệ còn cõng cố gái ấy về tận chốn thiền môn? Nghe xong vị sư trẻ hoát nhiên đại ngộ!

Nghĩ về câu chuyện thiền thú vị này bỗng chợt nhớ đến câu chuyện gần đây. Câu chuyện về nụ hôn của Đàm ca sĩ khuyến mãi kèm theo cho ai mua chai tây tửu của Đàm ca sĩ với giá khởi điểm 20 triệu. Điều trái khoái là người nhận màn khoá môi điệu nghệ khuyến mãi tràn đầy trần tục trên lại chính là hai vị tỳ kheo còn trẻ, sau khi đã tham gia đấu giá thành công với giá chốt 55 triệu. Trái khoái hơn nữa là người ta tự hỏi vì sao nhà tu lại đi đấu giá mua rượu, bởi đây là một trong điều luật cấm nghiêm ngặt nhất của đạo phật. Rõ ràng để có thể giải thích khả dĩ các trái khoái này, duy nhất câu trả lời ở đây là pháp nạn của quá trình tu tập. Càng gặp nhiều pháp nạn, càng di hành tiến tới chánh quả càng nhanh. Trong tu hành chấp nhận thất bại, tức phải xem các pháp nạn là điều kiện cần và đủ để sớm giác ngộ về cõi phật!!!

Từ câu chuyện nụ hôn trên mình thấy các vị tì kheo ý thực chất chỉ là các pháp nạn mà họ gặp phải trong quá trình tu tập mà thôi. Nó giống như câu chuyện của các vị bên bộ chính trị thế thôi. Mong muốn này kia coi cũng hoành tráng thế nọ kia. tuy nhiên khi bắt tay vào làm thì sai lung tung. sai thì sửa, sai tới đâu sửa tới đó, sửa không được thì nghẹn ngào khóc lóc xin lỗi dân rồi làm lại. Làm lại nếu mà sai nữa thì sửa tiếp, sửa không được cũng lại lên truyền hình, loa làng khóc tiếp. Dân vốn bao dung chẳng hề chi. Càng sai nhiều càng tích luỹ nhiều kinh nghiệm mai mốt biết đường mà tránh không sai giống cái cũ mà sai cái mới cứ thế, cứ thế sai sửa dài dài, sai sửa từ thế hệ này sang sai sửa thế hệ nối tiếp, nói chung là vẫn vô tư trong hành trình đi đến thiên đường là tầng tầng... nấc nấc... thang sai sửa, có điều trong cõi tục ni, nấc thang ấy hơi ngược lại!

Pháp nạn của hai vị tỳ kheo cõng rượu thời nay bao gồm các bước như ri. Pháp nạn thứ nhất là tu hành mà còn nghe lời cám dỗ của quỷ đi mua rượu. Mua được rượu rồi còn cho cái tay trần tục Đàm ca sĩ hun hít thiệt là ác chiến con gà thiến. Pháp nạn thứ ba là giờ đã quá nỗi tiếng, nên việc hành tu e cũng khó mà trở lại như xưa. Pháp nạn bốn là bị sư phụ hiểu lầm phá giới nên cấm túc ba tháng, mà thôi kệ có rượu tây bị cấm túc hỏng chùng hay biết đâu!? Nhẩm xà cũng là hình thức thiền của các vị thiền sư ngày xưa đó! Pháp nạn cuối cùng là có quá nhiều phật tử làm nghề truyền thông thay nhau cõng rượu về bỏ chốn thiền môn. Hay za, phen này dẫu có muốn quên đi mà nó cứ chình ình thế kia liệu có quên!?

Ngày xưa cái mai là chưa có truyền thông như thuở giờ. Câu chuyện sư cõng gái cũng chỉ là truyền miệng. Con thời nay sư cõng rượu lại bị đám truyền thông bu vào săn tin quá xá. Một khi sự việc và hiện tượng ấy bị phơi ra ánh sáng, thì ắt nhiên phải có nhiều cái nhìn với nhiều cái ý khác nhau. kẻ khoan dung hiểu biết cho là pháp nạn, người không hiểu gì về điện, ý quên về đạo thì cho rằng tỳ kheo phạm giới. Mà biết đâu hiện tượng và bản chất không là một, nói vậy mà không vậy cũng thường tình thôi. Điều quan trọng không kém là việc nhận sư phụ đôi khi cũng lại là sai lầm đáng kể. Sư xưa cõng gái vì ắt phải làm là một trong các giới luật của nhà phật, gặp người bất hạnh phải biết giang tay ra cứu độ chúng sinh. Đừng cứu xong rồi mang về nhà châm chích cứu luôn thì mới ngại!

Sư nay cõng rượu là để làm từ thiện, cõng xong rồi có nhẩm xà hay không thì phải hỏi sư, bởi có ai biết các sư mang đi đâu. Hơn thế nữa sư bây giờ đi tu có quá nhiều của cải và giàu có. Bá tánh các nơi cúng dường tiền bạc nhiều như núi. Hình ảnh thiên hạ rãi tiền, dán tiên lên chuông cổ, giếng khơi trong ngày lễ chùa cũng thấy các sư ngày nay giàu sụ thế nào! Tu mà tích trữ tiên bạc thì tu thế quái nào được. Chi bằng xài cho hết. Còn tích trữ tiền bạc, của cải là còn khư khư giử, chả chịu buông xả chi mô. Chưa buông xả là chưa thoát ra khỏi kiếp luân hồi. Hai tỳ kheo tham gia đấu giá chai tây tửu thật giả ra sao chả biết để làm từ thiện với cái giá ngất ngây âu cũng là dấu hiệu xem tiền bạc như pha, gần đỉnh rồi chứ chẳng chơi. Nay sư phụ không thấy lại còn kỷ luật cấm túc, thật tiếc thay!

Pháp nạn nụ hôn dung tục của Đàm ca sĩ cũng tợ như nụ hôn của Thiện Hữu ngày gặp lại đạo sĩ Tất Đạt người đã giác ngộ trong tác phẩm câu chuyện dòng sông của Hermann Hess. Khi gặp lại Thiện Hữu Tất Đạt đề nghị Thiện Hữu hôn lên tráng chàng. Qua nụ hôn thần diệu ấy Thiện Hữu đã không còn thấy là Tất Đạt nữa mà là toàn thể, Chàng thấy nó tợ như cái miệng của con cá chép há ra vì đói, vì khao khát hơn là thứ nụ hôn dung tục của thuở nào. Cái thuở mà chàng đang "khổ nhọc một cách vô hiệu đuổi xa ý niệm thời gian, để tưởng tượng cõi niết bàn và khổ đế là một". Tỳ kheo Pháp định nay đang trong những ngày cấm túc, bất động. Nụ hôn cá chép thím Đàm-Thiện Hữu ấy giờ đã bay cùng với lao xao của thứ truyền thông cuồng những sự kiện giật gân. Còn Pháp Định, chàng giờ đang miên man trong cõi thiền. Cái cõi mà nơi ấy có các cụ râu xồm đang ngật ngưỡng khoái lạc cùng với chai tây tửu mà chàng cúng dường lên cửa phật riêng cho phái đạo sĩ quốc doanh!